|
Ngày 32
Sử Dụng Điều Chúa Ban Cho Bạn
|
Chúng ta là nhiều người mà hiệp nên một thân trong Đấng Christ, và hết
thảy chúng ta đều là các phần chi thể của nhau.
Rô-ma 12:5
Bạn là ai là món quà Chúa ban cho bạn; bạn làm gì với chính mình là món
quà của bạn cho Chúa.
Ngạn Ngữ Đan-mạch
Chúa xứng đáng nhận những điều tốt nhất của bạn.
Ngài định hình bạn theo một mục đích và mong muốn bạn tận dụng tối đa
những gì đã ban cho bạn. Ngài không muốn bạn lo lắng hay thèm khát những
khả năng mà Ngài không ban cho. Thay vào đó, Ngài muốn bạn tập trung vào
những tài năng mà bạn hiện có. Khi bạn cố gắng phục vụ Chúa theo cách
không phù hợp với ý định của Ngài, thì cũng giống như cố nhét một cái
cọc vuông vào cái lỗ tròn. Việc đó dẫn đến nản lòng và kết quả rất giới
hạn. Nó cũng làm lãng phí thời gian, tài năng và sức lực mà bạn có. Cách
tốt nhất để sử dụng cuộc đời là phục vụ Chúa theo đúng định dạng của bạn.
Để làm được điều này, bạn cần phải khám phá định dạng của mình, học biết
cách tiếp nhận và tận hưởng nó, rồi phát triển nó đến mức độ cao nhất.
Khám Phá Định Dạng Của Bạn
Kinh Thánh chép, "Vậy chớ nên như kẻ dại dột, nhưng phải hiểu rõ ý
muốn của Chúa là thế nào" (Ê-phê-sô 5:17). Đừng để cho một ngày nữa
trôi qua. Hãy bắt đầu tìm hiểu và làm rõ điều Chúa muốn bạn trở thành và
làm.
Hãy bắt đầu bằng việc xác định những ân tứ và khả năng của bạn.
Hãy nhìn lại một cách chân thật, bạn làm tốt việc gì, và dở việc gì.
Phao-lô khuyên, "Vậy, nhờ ơn đã ban cho tôi, tôi nói với mỗi người
trong anh em chớ có tư tưởng cao quá lẽ, nhưng phải có tâm tình tầm
thường, y theo lượng đức tin mà Đức Chúa Trời đã phú cho từng người"
(Rô-ma 12:3). Hãy liệt kê ra. Nhờ những người khác cho ý kiến khách quan
của họ. Hãy nói với họ rằng bạn đang tìm kiếm sự thật chứ không phải lời
khen. Các ân tứ thuộc linh và những khả năng tự nhiên luôn được người
khác nhận biết. Nếu bạn nghĩ mình được ơn để làm một giáo sư hay một ca
sĩ mà không có một ai đồng ý thì sao? Nếu bạn muốn biết mình có ơn lãnh
đạo không, thì hãy nhìn xung quanh! Nếu không có ai theo bạn, bạn không
phải là một người lãnh đạo.
Hãy đặt những câu hỏi như sau: Nhờ đâu tôi thấy được bông trái mà
những người khác khẳng định là có trong cuộc đời mình? Tôi đã thành
công trong lĩnh vực nào?
Những bài trắc nghiệm ân tứ thuộc linh và khả năng có một chút giá trị,
nhưng chúng rất giới hạn. Trước hết, chúng đã bị tiêu chuẩn hóa, cho nên
không phù hợp với tính độc nhất của bạn. Thứ hai, không hề có những định
nghĩa của các ân tứ thuộc linh trong Kinh Thánh, nên bất cứ định nghĩa
nào cũng chỉ mang tính tham khảo và thường có khuynh hướng thiên về tín
lý của hệ phái. Một vấn đề khác đó là bạn càng trưởng thành bao nhiêu,
thì càng có nhiều đặc điểm của nhiều ân tứ. Có thể bạn sẽ phục vụ hay
dạy dỗ hoặc ban cho rời rộng hơn vì cớ sự trưởng thành chứ không phải đó
là các ân tứ thuộc linh.
Cách tốt nhất để khám phá các ân tứ và khả năng của bạn là thử nghiệm
trong nhiều địa hạt phục vụ khác nhau. Tôi đã làm hàng trăm bài trắc
nghiệm ân tứ và khả năng hồi còn trẻ mà không bao giờ khám phá ra là
mình được ơn giảng dạy bởi vì tôi chưa bao giờ làm việc đó! Chỉ sau
khi tôi bắt đầu tận dụng các cơ hội để nói thì tôi mới thấy những kết
quả, được người khác thừa nhận, và mới nhận ra là mình có ơn đó. "Chúa
đã ban ơn cho tôi để làm việc này!"
Nhiều cuốn sách thì hướng dẫn ngược lại. Chúng nói, "Hãy khám phá các ân
tứ thuộc linh của bạn trước rồi bạn sẽ biết chức vụ của mình là gì."
Thật ra thì hoàn toàn ngược lại mới đúng. Hãy bắt đầu phục vụ, thử
nghiệm các mục vụ khác nhau, và rồi bạn mới khám phá được những ân tứ
của mình. Nếu bạn không thực sự dấn thân phục vụ, bạn sẽ không biết mình
giỏi cái gì.
Bạn có hàng tá khả năng và ân tứ ẩn giấu mà bạn không biết vì chưa bao
giờ thử. Cho nên tôi khích lệ bạn thử làm một số việc mà bạn chưa hề
làm. Dù bạn đã bao nhiêu tuổi, tôi vẫn khích lệ bạn đừng ngừng thử việc.
Tôi đã gặp nhiều người khám phá được tài năng tiềm ẩn của họ ở độ tuổi
bảy mươi và tám mươi. Tôi biết một bà cụ chín mươi tuổi đã từng thắng
cuộc đua 10 km mà chính bà không biết rằng mình thích chạy mãi cho tới
khi được bảy mươi tám tuổi!
Đừng cố gắng xác định các ân tứ của bạn trước khi tình nguyện phục vụ ở
một nơi nào đó. Hãy bắt đầu phục vụ. Bạn sẽ khám phá các ân tứ của mình
khi dấn thân phục vụ. Hãy thử dạy dỗ, lãnh đạo, tổ chức, chơi nhạc cụ
hoặc làm việc với thiếu niên. Bạn sẽ không bao giờ biết mình giỏi việc
gì cho tới khi nào bạn thử làm. Khi mọi sự không kết quả, hãy gọi đó là
"thử nghiệm," đừng xem nó là thất bại. Cuối cùng thì bạn sẽ biết được
mình thạo việc gì.
Hãy xét đến tấm lòng và cá tính của bạn.
Phao-lô khuyên, "Mỗi người phải thử xét việc làm của mình, thì sự
khoe mình chỉ tại mình thôi, chớ chẳng phải tại kẻ khác" (Ga-la-ti
6:4). Một lần nữa, bạn cần sự phản hồi từ những người biết bạn rõ nhất.
Hãy tự hỏi mình các câu hỏi sau: Tôi thích làm việc gì nhất? Khi nào thì
tôi thấy mình thực sự sống động? Tôi sẽ làm gì khi không biết rõ thời
gian? Tôi thích những công việc thường ngày hay thích sự đổi mới? Tôi
thích phục vụ trong một nhóm hay thích làm một mình? Tôi là người hướng
nội hay hướng ngoại? Tôi là một người thích tư duy hay cảm xúc? Tôi
thích điều nào hơn-cạnh tranh hay hợp tác?
Hãy xem xét các kinh nghiệm của bạn và rút ra bài học.
Hãy ôn lại cuộc đời bạn và suy nghĩ về cách nó đã định hình bạn. Môi-se
nói với dân Y-sơ-ra-ên, "Ngày nay, các ngươi hãy ghi nhớ điều mình đã
học về Giê-hô-va Đức Chúa Trời thông qua những trải nghiệm của các ngươi
với Ngài" (Phục Truyền 5:17 bản LB-ND). Những kinh nghiệm bị lãng
quên không có giá trị gì hết; có một lý do rất chính đáng để ghi nhớ về
hành trình tâm linh. Phao-lô lo rằng các tín nhân tại Ga-la-ti sẽ lãng
phí nỗi đau mà họ đã trải qua. Ông nói, "Anh em há luống công mà chịu
sự khốn khó dường ấy sao? Nếu quả là luống công" (Ga-la-ti 3:4).
Chúng ta hiếm khi thấy được mục đích của Đức Chúa Trời trong sự đau đớn,
thất bại hay xấu hổ khi nó đang diễn ra. Khi Chúa Giê-su rửa chân cho
Phi-e-rơ, Ngài phán, "Hiện nay ngươi chẳng biết sự ta làm; nhưng về
sau sẽ biết" (Giăng 13:7). Chỉ sau khi sự việc qua rồi chúng ta mới
hiểu mục đích của Đức Chúa Trời trong nan đề đó là vì ích lợi cho chúng
ta.
Rút ra những bài học từ các kinh nghiệm của mình đòi hỏi phải có thời
gian. Tôi đề nghị bạn dành cả một kỳ cuối tuần để ôn lại cuộc đời,
đó là lúc bạn dừng lại để xem cách Đức Chúa Trời vận hành trong những
giờ phút đặc biệt của cuộc đời bạn và cách Ngài muốn bạn dùng những bài
học đó để giúp đỡ những người khác. Nhiều tài liệu có thể giúp bạn làm
việc này.[i]
Chấp Nhận Và Tận Hưởng Định Dạng Của Bạn
Vì Chúa biết điều gì tốt nhất cho bạn, nên bạn cần phải tạ ơn mà chấp
nhận cách Ngài đã tạo dựng bạn. Kinh Thánh chép, "Nhưng, hỡi người,
ngươi là ai, mà dám cãi lại cùng Đức Chúa Trời? Có lẽ nào cái bình bằng
đất sét lại nói với kẻ nắn nên mình rằng: Sao ngươi đã làm nên ta như
vậy? Người thợ gốm há chẳng có quyền trên đất sét, cùng trong một đống
mà làm ra hạng bình để dùng việc sang trọng, lại hạng khác để dùng việc
hèn hạ sao?" (Rô-ma 9:20-21).
Định dạng của bạn được Đức Chúa Trời quyết định tùy mục đích của Ngài,
cho nên bạn không nên khó chịu hay khước từ nó. Thay vì cố gắng tái định
hình chính mình để giống như một người khác, bạn nên vui mừng vì điều mà
Chúa chỉ ban cho một mình bạn thôi. "Đấng Christ đã ban cho mỗi chúng
ta những khả năng đặc biệt-là những gì Ngài muốn chúng ta có tùy theo sự
giàu có của ơn Ngài đã định" (Ê-phê-sô 4:7 bản LB-ND).
Chấp nhận định dạng cũng có nghĩa là nhìn nhận các giới hạn của mình.
Không có ai tài giỏi trong tất cả mọi chuyện, và cũng không có ai được
kêu gọi để làm hết mọi chuyện. Tất cả chúng ta đều có vai trò riêng biệt.
Phao-lô hiểu rằng sự kêu gọi của ông không phải là làm trọn mọi việc
hoặc làm đẹp lòng mọi người, bèn là chỉ tập trung vào một chức vụ cụ thể
mà Đức Chúa Trời đã chỉ định cho ông.[ii]
Ông nói, "Về phần chúng tôi, chẳng muốn khoe mình quá mực, chỉ theo
mực về địa phận mà Đức Chúa Trời đã chỉ định cho chúng tôi tới đến anh
em" (II Cô-rinh-tô 10:13).
Từ địa phận ngụ ý rằng Đức Chúa Trời đặt để mỗi chúng ta trong
một lĩnh vực phục vụ. Định dạng quyết định chuyên môn của bạn. Khi chúng
ta cố gắng mở rộng chức vụ của mình ra ngoài những gì Chúa đã định, thì
chúng ta sẽ bị căng thẳng. Cũng giống như mỗi người chạy trong cuộc đua
đều có một làn chạy riêng, cá nhân chúng ta phải "lấy lòng nhẫn nại
mà chạy cuộc đua Đức Chúa Trời đã bày sẵn ra cho chúng ta" (Hê-bơ-rơ
12:1 bản LB-ND). Đừng ghen tị với người chạy ở làn đua bên cạnh bạn; hãy
tập trung và kết thúc cuộc đua của bạn.
Chúa muốn bạn vui thích sử dụng định dạng mà Ngài đã ban cho bạn. Kinh
Thánh chép, "Mỗi người phải thử xét việc làm của mình, thì sự khoe
mình chỉ tại mình thôi, chớ chẳng phải tại kẻ khác" (Ga-la-ti 6:4).
Sa-tan sẽ cố gắng đánh cắp niềm vui của sự phục vụ khỏi lòng bạn bằng
nhiều cách: cám dỗ bạn so đo chức vụ của mình với người khác, và
cám dỗ bạn lèo lái chức vụ của mình theo những mong đợi của người
khác. Cả hai đều là những cái bẫy chết người khiến bạn xao lãng khỏi
công việc phục vụ mà Đức Chúa Trời muốn. Bất cứ khi nào bạn để mất niềm
vui trong chức vụ, hãy thử xét xem có phải một trong số những cám dỗ này
là nguyên nhân hay không.
Kinh Thánh cảnh báo rằng chúng ta không được so sánh mình với những
người khác: "Hãy làm tốt công việc của mình thì anh em sẽ có cớ tự
hào. Nhưng đường so đo chính mình anh em với kẻ khác" (Ga-la-ti 6:4
bản CEV-ND). Có hai lý do để bạn không nên so sánh định dạng, chức vụ
hoặc những kết quả trong chức vụ của bạn với bất kỳ một ai khác. Thứ
nhất, bạn sẽ luôn tìm được người có vẻ như đang làm việc tốt hơn bạn và
bạn cảm thấy chán nản. Hay là bạn sẽ luôn tìm được người có vẻ như đang
làm việc kém hơn bạn và thế là bạn lên mình kiêu ngạo. Cả hai thái độ đó
đều sẽ đẩy bạn ra khỏi chức vụ và đánh đổ công việc của bạn.
Phao-lô nói rằng so sánh chính mình và người khác là một việc dại dột.
Ông nói, "Thật chúng tôi không dám bằng vai hoặc sánh mình với những
người kia, là kẻ hay tự phô mình. Nhưng lấy mình đo mình, lấy mình so
sánh với mình, thì họ tỏ ra ít trí khôn" (II Cô-rinh-tô 10:12). Bản
diễn ý Message viết như sau, "Khi so đo cao thấp và cạnh tranh, họ
đánh mất trọng tâm" (II Cô-rinh-tô 10:12b bản Msg-ND).
Bạn sẽ thấy rằng nhiều người không hiểu định dạng của bạn cho chức vụ sẽ
chỉ trích và cố gắng khiến bạn làm theo điều họ nghĩ bạn nên làm.
Hãy mặc kệ họ. Phao-lô thường phải đối đầu với những người chỉ trích vốn
đã hiểu lầm mà còn vu khống chức vụ của ông. Lúc nào ông cũng phản ứng
như vầy: Tránh sự so sánh, chống những lời nói phóng đại, và tìm kiếm sự
định đoạt của Đức Chúa Trời mà thôi.[iii]
Một trong những lý do khiến Phao-lô được Chúa dùng thật kết quả đó là
ông không để cho mình bị chệch hướng bởi sự chỉ trích, sự so sánh chức
vụ của ông với những người khác, hoặc sự lôi kéo vào những tranh luận vô
bổ về chức vụ đó. John Bunyan đã nói, "Nếu đời sống tôi không kết quả,
ai khen ngợi tôi cũng không quan trọng, và nếu đời sống tôi kết quả, ai
chỉ trích tôi cũng không sao."
Tiếp Tục Phát Triển Định Dạng Của Bạn
Ví dụ về các ta-lâng của Chúa Giê-su cho thấy rằng Đức Chúa Trời mong
muốn chúng ta tận dụng tối đa những gì Ngài ban cho. Chúng ta phải vun
đắp các ân tứ và tài năng của mình, giữ cho tấm lòng luôn nóng cháy,
phát triển nhân cách và cá tính, đồng thời mở rộng các kinh nghiệm để
chúng ta ngày càng trở nên hiệu quả trong sự phục vụ của mình. Phao-lô
nói với những Cơ-đốc nhân tại Phi-líp, "Hãy tiếp tục lớn lên trong sự
tri thức và thông hiểu của anh em" (Phi-líp 1:9), và ông cũng nhắc
nhở Ti-mô-thê, "Vậy nên ta khuyên con hãy nhen lại ơn của Đức Chúa
Trời ban cho, mà con đã nhận lãnh bởi sự đặt tay của ta" (II Ti-mô-thê
1:6).
Nếu bạn không tập luyện các cơ bắp của mình, chúng sẽ yếu đi và teo lại.
Cũng vậy, nếu bạn không tận dụng tối đa các khả năng và kỹ năng mà Đức
Chúa Trời ban cho, bạn sẽ đánh mất chúng. Chúa Giê-su kể câu chuyện về
các ta-lâng để nhấn mạnh lẽ thật này. Chủ nói với người đầy tớ không sử
dụng một ta-lâng của mình rằng, "Vậy, các ngươi hãy lấy ta-lâng của
người nầy mà cho kẻ có mười ta-lâng" (Ma-thi-ơ 25:28). Không sử dụng
những gì đã ban cho bạn thì bạn sẽ đánh mất chúng. Hãy dùng khả năng mà
bạn có và Chúa sẽ cho thêm. Phao-lô nói với Ti-mô-thê, "Đừng bỏ quên
ơn ban trong lòng con, là ơn bởi lời tiên tri nhân hội trưởng lão đặt
tay mà đã ban cho con vậy. Hãy săn sóc chuyên lo những việc đó, hầu cho
thiên hạ thấy sự tấn tới của con" (I Ti-mô-thê 4:14-15).
Bất cứ ân tứ nào bạn có được cũng có thể mở rộng và phát triển qua việc
thực hành. Chẳng hạn, không một ai có ân tứ dạy dỗ được phát triển đầy
đủ. Nhưng qua việc học hỏi, phản hồi, và thực hành, một giáo sư "tốt" có
thể trở thành một giáo sư tốt hơn, và theo thời gian, sẽ trở
thành một giáo sư bậc thầy. Đừng thỏa mãn với ân tứ nửa vời. Hãy
làm hết sức và học mọi điều bạn có thể học. "Hãy chuyên tâm cho được
đẹp lòng Đức Chúa Trời như người làm công không chỗ trách được, lấy lòng
ngay thẳng giảng dạy lời của lẽ thật" (II Ti-mô-thê 2:15). Hãy tận
dụng mọi cơ hội rèn luyện để phát triển định dạng của bạn cũng như mài
giũa các kỹ năng mình.
Trên thiên đàng, tất cả chúng ta sẽ phục vụ Chúa đời đời. Ngay bây giờ,
chúng ta có thể chuẩn bị cho sự phục vụ đời đời đó bằng cách tập luyện
trên trần gian. Giống như những vận động viên chuẩn bị cho kỳ Thế Vận
Hội, chúng ta cứ tiếp tục rèn luyện cho ngày hội lớn đó. "Hết thảy
những người đua tranh, tự mình chịu lấy mọi sự kiêng kỵ, họ chịu vậy để
được mão triều thiên hay hư nát. Nhưng chúng ta chịu vậy để được mão
triều thiên không hay hư nát" (I Cô-rinh-tô 9:25). Chúng ta đang
chuẩn bị sẵn sàng cho những trách nhiệm và phần thưởng đời đời.
Suy Nghĩ Về Mục Đích Của Tôi
Vấn Đề Suy Nghĩ: Đức Chúa Trời xứng
đáng nhận mọi điều tốt nhất của tôi.
Câu Gốc: "Hãy chuyên tâm cho được đẹp
lòng Đức Chúa Trời như người làm công không chỗ
trách được, lấy lòng ngay thẳng giảng dạy lời của lẽ
thật." II Ti-mô-thê 2:15
Câu Hỏi Suy Gẫm: Làm sao tôi có thể
tận dụng tối đa những gì Đức Chúa Trời đã ban cho
tôi?
|
|
|