






































 |
|
Mục đích thứ tư
BẠN ĐƯỢC TẠO DỰNG ĐỂ PHỤC VỤ ĐỨC CHÚA TRỜI
Chúng tôi chỉ là những tôi tớ của Đức Chúa Trời... Mỗi người
trong chúng tôi làm công việc mà Ngài giao cho làm: Tôi trồng,
A-bô-lô tưới, nhưng Đức Chúa Trời làm cho lớn lên.
I Cô-rinh-tô 3:5-6 (TEV-ND) |
|
Ngày 29
Chấp Nhận Phần Việc Của Bạn
|
Chúng ta là việc Ngài làm ra, đã được dựng nên trong Đức Chúa Jêsus
Christ để làm việc lành mà Đức Chúa Trời đã sắm sẵn trước cho chúng ta
làm theo.
Ê-phê-sô 2:10
Con đã tôn vinh Cha trên đất, làm xong công việc Cha giao cho làm
Giăng 17:4
Bạn có mặt trên trần để góp phần.
Bạn được tạo dựng không phải chỉ để tiêu thụ các tài nguyên-ăn, thở, và
chiếm chỗ. Đức Chúa Trời tạo dựng bạn để làm nên một khác biệt bằng cuộc
đời bạn. Dù nhiều cuốn sách bán chạy nhất thường cho lời khuyên về cách
"tận dụng" cuộc sống, nhưng đó không phải là lý do Đức Chúa Trời
tạo dựng bạn. Bạn được tạo dựng để thêm vào sự sống trên trần
gian, chứ không phải chỉ lấy đi. Đức Chúa Trời muốn bạn góp phần. Đây là
mục đích thứ tư của cuộc đời bạn và nó được gọi là "chức vụ," hay phục
vụ. Kinh Thánh nói rất chi tiết về việc này.
Bạn được tạo dựng để phục vụ Đức Chúa Trời.
Kinh Thánh chép, "Chúng ta... được dựng nên trong Đức Chúa Jêsus
Christ để làm việc lành mà Đức Chúa Trời đã sắm sẵn trước cho chúng ta
làm theo" (Ê-phê-sô 2:10). Những "việc lành" này là sự phục vụ bạn
cống hiến cho trần gian. Bất cứ khi nào bạn phục vụ những người khác
theo bất cứ một phương cách gì, thì đó thực sự là phục vụ Đức Chúa Trời[i]
và làm trọn một trong những mục đích của chúng ta. Trong hai chương tiếp
theo, bạn sẽ thấy cách Đức Chúa Trời đã cẩn thận tạo hình bạn cho
mục đích này. Điều Chúa phán với Giê-rê-mi cũng đúng đối với bạn: "Trước
khi ngươi sanh ra, ta đã biệt riêng ngươi, lập ngươi làm kẻ tiên tri cho
các nước" (Giê-rê-mi 1:5). Bạn được đặt để trên hành tinh này với
một công việc hẳn hoi.
Bạn được cứu để phục vụ Đức Chúa Trời.
Kinh Thánh chép, "Ấy chính Chúa đã cứu chúng ta, đã gọi chúng ta bởi
sự kêu gọi thánh, chẳng phải theo việc làm chúng ta, bèn là theo ý riêng
Ngài chỉ định" (II Ti-mô-thê 1:9). Đức Chúa Trời giải cứu bạn để bạn
có thể làm theo "sự kêu gọi thánh." Bạn không được cứu bởi sự
phục vụ, nhưng bạn được cứu để phục vụ. Trong vương quốc của Đức
Chúa Trời, bạn có một chỗ, có một mục đích, một vai trò và một chức năng
để làm cho trọn. Điều này khiến cho cuộc đời bạn có một ý nghĩa và giá
trị lớn lao.
Chúa Giê-su đã phải trả cái giá là chính sự sống của Ngài để cứu chuộc
bạn. Kinh Thánh nhắc chúng ta rằng, "Vì chưng anh em đã được chuộc
bằng giá cao rồi. Vậy, hãy lấy thân thể mình làm sáng danh Đức Chúa Trời"
(I Cô-rinh-tô 6:20). Chúng ta không phục vụ Đức Chúa Trời vì mặc cảm tội
lỗi, sợ hãi hay thậm chí là vì nhiệm vụ, bèn là bởi sự vui mừng và lòng
biết ơn sâu sắc trước những gì Ngài đã làm cho chúng ta. Chúng ta nợ
Ngài sự sống mình. Nhờ sự cứu chuộc, quá khứ chúng ta đã được tha thứ,
hiện tại của chúng ta có ý nghĩa, và tương lai chúng ta được bảo đảm.
Trong ánh sáng của những lợi ích lớn lao này, Phao-lô kết luận, "Vậy,
hỡi anh em, tôi lấy sự thương xót của Đức Chúa Trời khuyên anh em dâng
thân thể mình làm của lễ sống và thánh, đẹp lòng Đức Chúa Trời, ấy là sự
thờ phượng phải lẽ của anh em" (Rô-ma 12:1).
Sứ đồ Giăng dạy rằng việc chúng ta yêu thương phục vụ người khác cho
thấy chúng ta đã thực sự được cứu. Ông nói, "Chúng ta biết rằng mình
đã vượt khỏi sự chết qua sự sống, vì chúng ta yêu anh em mình. Còn ai
chẳng yêu thì ở trong sự chết" (I Giăng 3:14). Nếu tôi không yêu
thương những người khác, không mong muốn phục vụ người khác, và tôi chỉ
quan tâm đến những nhu cầu của mình, tôi cần phải đặt vấn đề là liệu
Đấng Christ có thực sự ở trong đời sống tôi hay không. Tấm lòng được cứu
là tấm lòng muốn phục vụ.
Một khái niệm khác ám chỉ việc phục vụ Chúa nhưng thường bị đa số người
hiểu lầm đó là chức vụ. Khi hầu hết mọi người nghe đến từ "chức
vụ," họ nghĩ đến các mục sư, những thầy tế lễ, và giới tu sĩ chuyên
nghiệp, nhưng Chúa phán rằng mỗi thành viên trong gia đình của Ngài là
một người phục vụ. Trong Kinh Thánh, từ tôi tớ và mục sư
là những từ đồng nghĩa, cũng như phục vụ và chức vụ. Nếu
bạn là một Cơ-đốc nhân, bạn là một người phục vụ, và khi bạn phục vụ,
bạn đang thi hành chức vụ của mình.
Khi bà gia Phi-e-rơ được Chúa Giê-su chữa lành, bà lập tức "giúp việc
hầu Ngài" (Ma-thi-ơ 8:15), dùng chính sức khỏe mà bà mới nhận được.
Đây là điều chúng ta phải làm. Chúng ta được chữa lành để giúp đỡ những
người khác. Chúng ta được chúc phước để làm một ơn phước. Chúng ta được
cứu để phục vụ, chứ không phải ngồi yên ở đâu đó và chờ đợi thiên đàng.
Bạn có bao giờ tự hỏi tại sao Đức Chúa Trời không lập tức đưa chúng ta
lên thiên đàng ngay khi chúng ta tiếp nhận Ngài không? Tại sao Ngài vẫn
để chúng ta trên trần gian sa ngã này? Ngài để chúng ta ở đây là để làm
trọn những mục đích của Ngài. Một khi bạn được cứu, Đức Chúa Trời muốn
dùng bạn cho các mục đích của Ngài. Đức Chúa Trời có một chức vụ
cho bạn trong Hội Thánh Ngài và một sứ mệnh cho bạn trong thế
gian.
Bạn được kêu gọi để phục vụ Đức Chúa Trời.
Lúc đang trưởng thành, có thể bạn nghĩ rằng được "kêu gọi" là điều chỉ
xảy đến với các giáo sĩ, các mục sư, những nữ tu và các nhân sự "trọn
thời gian" khác, nhưng Kinh Thánh nói rõ rằng mỗi Cơ-đốc nhân đều được
kêu gọi để phục vụ.[ii]
Lời kêu gọi bạn đến với sự cứu rỗi bao hàm luôn cả lời kêu gọi phục vụ.
Chúng là một. Bất luận bạn làm nghề gì, thì bạn cũng được kêu gọi để làm
công việc phục vụ Cơ-đốc trọn thời gian. Một "Cơ-đốc nhân không
phục vụ" là hoàn toàn trái ngược với ý nghĩa của từ đó.
Kinh Thánh chép, "Ấy chính Chúa đã cứu chúng ta, đã gọi chúng ta bởi
sự kêu gọi thánh, chẳng phải theo việc làm chúng ta, bèn là theo ý riêng
Ngài chỉ định, theo ân điển đã ban cho chúng ta trong Đức Chúa Jêsus
Christ từ trước muôn đời vô cùng" (II Ti-mô-thê 1:9). Phi-e-rơ nói
thêm, "Anh em được kêu gọi để nói về những phẩm chất tuyệt vời của
Đức Chúa Trời, Đấng kêu gọi anh em" (I Phi-e-rơ 2:9 bản GW-ND). Bất
cứ khi nào bạn dùng những khả năng mà Đức Chúa Trời ban cho để giúp đỡ
người khác là bạn đang làm theo lời kêu gọi đó.
Kinh Thánh chép rằng, "Hỡi anh em ta, anh em cũng như vậy, bởi thân
thể của Đấng Christ, anh em đã chết về luật pháp, đặng thuộc về người
khác, tức là người đã từ kẻ chết sống lại, hầu cho chúng ta được kết quả
cho Đức Chúa Trời" (Rô-ma 7:4). Bạn đang dùng bao nhiêu thời gian
của mình để phục vụ Đức Chúa Trời? Tại một số Hội Thánh ở Trung Hoa,
người ta chào mừng các tân tín hữu bằng câu nói, "Bây giờ Chúa Giê-su đã
ban cho anh em đôi mắt mới để nhìn, đôi tai mới để nghe, đôi tay mới để
giúp đỡ và tấm lòng mới để yêu thương những người khác."
Một lý do khiến bạn cần phải liên hệ với một Hội Thánh đó là để bạn làm
trọn lời kêu gọi phục vụ các tín nhân khác theo những cách thực tiễn.
Kinh Thánh chép, "Vả, anh em là thân của Đấng Christ, và là chi thể
của thân, ai riêng phần nấy" (I Cô-rinh-tô 12:27). Sự phục vụ của
bạn là hết sức cần thiết trong Thân Thể của Đấng Christ-hãy đến và hỏi
các Hội Thánh địa phương xem. Mỗi người trong chúng ta có một vai trò
hẳn hoi, và mọi vai trò đều quan trọng. Không có sự phục vụ nào là nhỏ
đối với Đức Chúa Trời; tất cả đều quan trọng.
Cũng vậy, không hề có những mục vụ kém quan trọng trong Hội Thánh. Một
số mục vụ thì rất rõ ràng, một số thì âm thầm, nhưng tất cả đều có giá
trị. Những chức vụ nhỏ hay ít người biết đến thường tạo ra đổi thay lớn
nhất. Trong nhà của tôi, cái đèn quan trọng nhất không phải là chùm đèn
lớn trong phòng ăn, mà là cái đèn nhỏ trong đêm tối để giúp tôi khỏi vấp
chân khi phải thức dậy trong đêm. Không có sự tương quan giữa kích cỡ và
tầm quan trọng. Mọi chức vụ đều quan trọng vì tất cả chúng ta đều lệ
thuộc lẫn nhau.
Điều gì xảy ra khi một bộ phận nào đó trong thân thể không hoạt động?
Bạn bị bệnh. Cả phần còn lại của thân thể phải đau đớn. Hãy hình dung
nếu gan của bạn quyết định sống cho riêng mình: "Tôi mệt rồi! Tôi không
muốn phục vụ thân thể này nữa! Tôi muốn nghỉ một năm và chỉ ăn mà thôi.
Tôi phải làm điều gì đó tốt nhất cho tôi chứ! Một bộ phận nào khác hãy
gánh lấy công việc của tôi đi." Điều gì sẽ xảy ra? Thân thể của bạn sẽ
chết. Ngày nay hàng ngàn Hội Thánh địa phương đang chết vì các Cơ-đốc
nhân không sẵn lòng phục vụ. Họ ngồi bên lề đường như những người quan
sát, và Thân Thể thì đau đớn.
Bạn được lệnh phải phục vụ Đức Chúa Trời.
Chúa Giê-su không hề nhầm lẫn: "Ấy vậy, Con người đã đến, không phải
để người ta hầu việc mình, song để mình hầu việc người ta, và phó sự
sống mình làm giá chuộc nhiều người" (Ma-thi-ơ 20:28). Đối với các
Cơ-đốc nhân, phục vụ không phải là việc để "đính" tạm vào lịch làm việc
của chúng ta mỗi khi chúng ta rảnh rỗi. Nó chính là trái tim của đời
sống Cơ-đốc. Chúa Giê-su đến "để hầu việc" và "ban cho"-và cuộc đời bạn
trên trần gian này cũng nên làm sao để được mô tả bằng hai từ đó. Phục
vụ và ban cho chính là mục đích thứ tư của Đức Chúa Trời cho cuộc đời
bạn. Mẹ Teresa đã từng nói, "Sống thánh khiết là làm việc Chúa với một
nụ cười."
Chúa Giê-su dạy rằng sự trưởng thành thuộc linh không tự nó chấm dứt!
Trưởng thành là để cho chức vụ! Chúng ta lớn lên là để ban cho. Nếu chỉ
học và học thôi thì không đủ. Chúng ta phải làm theo điều chúng ta biết
và tập rèn điều mà chúng ta tuyên bố mình tin. Tri thức không có
thực hành sẽ dẫn tới chán nản. Học hỏi mà không có phục vụ
dẫn đến sự trì trệ thuộc linh. Một sự so sánh khá quen thuộc đó là biển
hồ Ga-li-lê và biển Chết vẫn đúng ngày nay. Ga-li-lê là một biển hồ đầy
sự sống vì nó nhận nước vào và cũng đưa nước ra. Trái lại, không có sự
sống nào dưới bển Chết vì nó bị tù đọng.
Điều cuối cùng nhiều tín nhân cần là tham dự một nhóm học Kinh
Thánh khác. Họ đã biết nhiều hơn hẳn điều mà họ áp dụng. Điều họ cần là
những kinh nghiệm phục vụ mà qua đó họ có thể tập luyện các cơ
bắp thuộc linh của mình.
Phục vụ hoàn toàn trái ngược với khuynh hướng tự nhiên của chúng ta. Hầu
hết thời gian chúng ta quan tâm đến việc "phục vụ mình" hơn là
phục vụ người. Chúng ta nói rằng, "Tôi đang tìm một Hội Thánh đáp ứng
được những nhu cầu và đem lại phước hạnh cho tôi," chứ không phải, "Tôi
đang tìm một nơi để phục vụ và để làm một ơn phước." Chúng ta
mong muốn những người khác phục vụ mình, chứ không muốn điều ngược lại.
Nhưng khi chúng ta trưởng thành trong Đấng Christ, trọng tâm của cuộc
đời chúng ta sẽ dần dần chuyển sang một đời sống phục vụ. Người trưởng
thành không còn hỏi, "Ai sẽ đáp ứng những nhu cầu của tôi?" nhưng
sẽ bắt đầu hỏi, "Tôi có thể đáp ứng những nhu cầu của ai?" Bạn có
bao giờ hỏi câu hỏi đó chưa?
Chuẩn Bị Cho Cõi Đời Đời
Đến cuối cuộc đời của bạn trên đất này, bạn sẽ đứng trước mặt Đức Chúa
Trời, và Ngài sẽ đánh giá việc bạn phục vụ những người khác như thế nào
trong cuộc đời bạn. Kinh Thánh chép, "Như vậy, mỗi người trong chúng
ta sẽ khai trình việc mình với Đức Chúa Trời" (Rô-ma 14:12). Hãy
nghĩ đến việc đó. Một ngày nọ, Đức Chúa Trời sẽ so sánh bao nhiêu thời
gian và sức lực chúng ta dành cho chính mình với những gì chúng ta đầu
tư vào việc phục vụ người khác.
Lúc đó, mọi lời bào chữa hướng ngã đều trở nên rỗng tuếch: "Con quá bận
rộn" hay "Con có những mục tiêu của riêng mình" hay "Con bận phải làm
việc, vui chơi và chuẩn bị về hưu." Trước mọi lời bào chữa, Chúa chỉ đáp
lời, "Rất tiếc, ngươi trả lời sai rồi. Ta đã tạo dựng, cứu chuộc và kêu
gọi cũng như ban lệnh cho ngươi sống một đời sống phục vụ. Chỗ nào
ngươi không hiểu?" Kinh Thánh cảnh báo những người không tin rằng, "Còn
ai có lòng chống trả, không vâng phục lẽ thật, mà vâng phục sự không
công bình, thì báo cho họ sự giận và cơn thạnh nộ" (Rô-ma 2:8),
riêng đối với các Cơ-đốc nhân, điều đó có nghĩa là đánh mất những phần
thưởng đời đời.
Chúng ta chỉ thực sự sống động khi chúng ta giúp đỡ những người khác.
Chúa Giê-su phán, "Vì ai muốn cứu sự sống mình thì sẽ mất; còn ai vì
cớ ta và đạo Tin Lành mà mất sự sống, thì sẽ cứu" (Mác 8:35; cũng
hãy xem Ma-thi-ơ 10:39; 16:25; Lu-ca 9:24; 17:33). Lẽ thật này quan
trọng đến nỗi nó được lập lại năm lần trong các sách Phúc Âm. Nếu bạn
không phục vụ, thì bạn không hiện hữu, vì cuộc sống là dành cho chức vụ.
Đức Chúa Trời muốn bạn học biết yêu thương và phục vụ những người khác
một cách không vị kỷ.
Phục Vụ Và Ý Nghĩa
Bạn sẽ phó đời sống mình cho một điều gì đó. Vậy nó là gì-nghề nghiệp,
thể thao, thói quen, danh vọng, giàu sang? Không có điều nào trong số
những điều này có ý nghĩa dài lâu. Phục vụ là con đường dẫn đến ý nghĩa
thật. Chính nhờ chức vụ mà chúng ta khám phá được ý nghĩa thật của cuộc
đời mình. Kinh Thánh chép, "Chúng ta là nhiều người mà hiệp nên một
thân trong Đấng Christ, và hết thảy chúng ta đều là các phần chi thể của
nhau" (Rô-ma 12:5). Khi chúng ta cùng nhau phục vụ trong gia đình
của Đức Chúa Trời, cuộc đời chúng ta mặc lấy tầm quan trọng đời đời.
Phao-lô nói, "Tôi muốn anh em nghĩ về điều này, nó đã khiến anh em
trở nên quan trọng hơn... vì anh em là một phần của thân" (I
Cô-rinh-tô 12:14a, 19 bản Msg-ND).
Đức Chúa Trời muốn dùng bạn để thay đổi thế gian của Ngài. Ngài muốn vận
hành thông qua bạn. Điều quan trọng không phải là khoảng thời gian
sống của bạn, bèn là sự đóng góp của nó. Không phải bạn đã
sống bao lâu, bèn là bạn đã sống như thế nào.
Nếu bạn hiện không dự phần vào bất cứ sự phục vụ hay chức vụ nào, bạn
dùng lời gì mà bào chữa cho mình? Áp-ra-ham đã già, Gia-cốp gặp nạn, Lê-a
không thu hút, Giô-sép bị lạm dụng, Môi-se bị cà lăm, Ghi-đê-ôn thì
nghèo, Sam-sôn bị mê đắm, Ra-háp thì vô luân, Đa-vít có một cuộc tình và
gặp phải đủ loại nan đề trong gia đình, Ê-li muốn chết, Giê-rê-mi chán
nản, Giô-na thì không tự nguyện, Na-ô-mi là một bà góa, Giăng Báp-tít là
người kỳ lạ, Phi-e-rơ thì bốc đồng và nóng nảy, Ma-thê lo lắng nhiều,
người đàn bà Sa-ma-ri đã gặp nhiều cuộc hôn nhân thất bại, Xa-chê không
được mến mộ, Thô-ma có lắm nghi ngờ, Phao-lô có sức khỏe kém, và Ti-mô-thê
thì nhút nhát. Có thật nhiều thiếu sót khác nhau, nhưng Đức Chúa Trời
dùng mỗi người trong số họ cách hiệu quả. Ngài cũng dùng bạn nữa, nếu
bạn thôi bào chữa.
Suy Nghĩ Về Mục Đích Của Tôi
Vấn Đề Suy Nghĩ: Phục vụ không phải là
một điều tùy chọn.
Câu Gốc: "Vì chúng ta là việc Ngài làm
ra, đã được dựng nên trong Đức Chúa Jêsus Christ để
làm việc lành mà Đức Chúa Trời đã sắm sẵn trước cho
chúng ta làm theo." Ê-phê-sô 2:10
Câu Hỏi Suy Gẫm: Điều gì đang ngăn trở
tôi đáp lại lời kêu gọi phục vụ của Đức Chúa Trời?
|
|
|