|
Ngày 28
Cần Phải Có Thời Gian
|
Phàm sự gì có thì tiết; mọi việc dưới trời có kỳ định.
Truyền Đạo 3:1
Tôi tin chắc rằng Đấng đã khởi làm việc lành trong anh em, sẽ làm trọn
hết cho đến ngày của Đức Chúa Jêsus Christ.
Phi-líp 1:6
Không có con đường tắt nào dẫn đến sự trưởng thành.
Bạn cần phải sống nhiều năm mới bước vào tuổi trưởng thành, và trái cây
thì cũng cần cả một mùa để lớn lên rồi chín. Đối với bông trái Thánh
Linh cũng vậy. Sự phát triển nhân cách Đấng Christ không thể vội vã được.
Sự tăng trưởng thuộc linh, cũng như sự tăng trưởng thuộc thể, cần phải
có thời gian.
Khi bạn cố gắng làm cho trái cây chín nhanh, nó sẽ mất vị ngay. Ở Mỹ, cà
chua thường được hái lúc chưa chín để nó không bị dập khi chuyển đến các
cửa hàng. Sau đó, trước khi bán, người ta xịt khí CO2 lên
trái cà chua để nó có màu đỏ ngay. Những trái cà chua được xịt khí lên
vẫn ăn được, nhưng vị của nó không thể ngon bằng trái cà chín cây.
Khi chúng ta lo lắng về việc mình tăng trưởng nhanh thế nào, thì
Đức Chúa Trời lại quan tâm đến việc chúng ta tăng trưởng mạnh ra sao.
Đức Chúa Trời nhìn cuộc đời của chúng ta từ và cho cõi đời
đời, nên Ngài không hề vội vàng.
Lane Adams đã có lần so sánh tiến trình tăng trưởng thuộc linh với chiến
lược quân Đồng Minh dùng trong Đệ Nhị Thế Chiến để giải phóng các hòn
đảo thuộc Thái Bình Dương. Trước tiên, họ "làm mềm" một hòn đảo, làm suy
yếu hàng phòng ngự bằng cách nã pháo vào những đồn lũy của kẻ thù từ
những chiến thuyền ngoài khơi. Kế đến, một nhóm nhỏ lính thủy đánh bộ sẽ
đột nhập lên đảo và chọn "vị trí đổ bộ"-một phần nhỏ của hòn đảo mà họ
chiếm được. Một khi điểm đổ bộ đã chọn xong, họ sẽ bắt đầu tiến trình
lâu dài nhằm giải phóng toàn bộ hòn đảo, nhích từng chút một. Cuối cùng,
cả hòn đảo sẽ được kiểm soát, nhưng không tránh khỏi những trận chiến
đẫm máu.
Adams rút ra một hình ảnh như thế này: Trước khi Đấng Christ bước vào
cuộc đời của chúng ta lúc chúng ta cải đạo, có khi Ngài phải "làm mềm"
chúng ta đi bằng cách cho phép những nan đề mà chúng ta không thể giải
quyết được xảy ra. Một số người thì mở cửa đời sống mình ngay tiếng gõ
đầu tiên của Đấng Christ, nhưng đa số chúng ta thì kháng cự lại và
chuyển sang phòng thủ. Kinh nghiệm tiền cải đạo của chúng ta chính là
câu nói của Chúa Giê-su, "Này, ta đứng ngoài cửa và... dội bom!"
Giây phút bạn mở lòng mình ra với Đấng Christ, Đức Chúa Trời chọn một "vị
trí đổ bộ" trong cuộc đời bạn. Có thể bạn nghĩ rằng mình đã phó dâng
toàn bộ cuộc sống mình cho Ngài, nhưng sự thật là có rất nhiều điều
về cuộc đời bạn mà bạn thậm chí chưa hề biết tới. Bạn chỉ có thể dâng
cho Đức Chúa Trời những gì mà bạn hiểu vào lúc đó thôi. Điều đó cũng
không sao. Một khi Đấng Christ đã xác định được điểm đổ bộ rồi, Ngài sẽ
bắt đầu chiến dịch chiếm lĩnh từ từ cho tới khi nào toàn bộ cuộc đời bạn
thuộc về Ngài. Sẽ có những trận chiến và đổ máu, nhưng kết quả là hết
sức rõ ràng. Đức Chúa Trời đã hứa rằng, "Đấng đã khởi làm việc lành
trong anh em, sẽ làm trọn hết" (Phi-líp 1:6).
Môn đồ hóa là tiến trình chúng ta làm theo Đấng Christ. Kinh Thánh chép,
"Cho đến chừng chúng ta thảy đều hiệp một trong đức tin và trong sự
hiểu biết Con Đức Chúa Trời, mà nên bậc thành nhân, được tầm thước vóc
giạc trọn vẹn của Đấng Christ" (Ê-phê-sô 4:13). Sự giống Đấng Christ
là đích đến cuối cùng của bạn, nhưng hành trình đến đó chính là trọn
phần đời còn lại của bạn.
Cho đến giờ, chúng ta đã biết rằng hành trình này gồm có tin
(thông qua thờ phượng), thuộc về (thông qua mối thông công), và
trở thành (thông qua môn đồ hóa). Mỗi ngày qua đi, Đức Chúa Trời
đều muốn bạn giống Ngài hơn một chút: "Anh em đã... mặc lấy người mới
là người đang đổi ra mới theo hình tượng Đấng dựng nên người ấy"
(Cô-lô-se 3:10a).
Ngày nay chúng ta bị ám ảnh bởi tốc độ, nhưng Đức Chúa Trời thì quan tâm
đến sức mạnh và sự ổn định hơn là sự nhanh chóng. Chúng ta muốn giải
pháp nhanh gọn, đi tắt và tới ngay. Chúng ta muốn có một bài giảng, một
buổi hội thảo, hay một trải nghiệm có thể lập tức giải quyết mọi nan đề,
xóa bỏ mọi cám dỗ, và giải thoát chúng ta khỏi mọi nỗi đau. Nhưng sự
trưởng thành thật không hề đến chỉ bởi một kinh nghiệm, bất luận nó mạnh
mẽ hay tác động ra sao. Sự tăng trưởng thường chậm chạp. Kinh Thánh
chép, "Cuộc đời chúng ta dần trở nên tươi sáng và đẹp đẽ hơn khi Đức
Chúa Trời bước vào và chúng ta trở nên giống Ngài" (II Cô-rinh-tô
3:18b bản Msg-ND).
Tại Sao Lại Lâu Như Thế?
Đức
Chúa Trời hoàn toàn có thể biến đổi chúng ta ngay tức khắc, nhưng
Ngài lại chọn làm cho chúng ta lớn lên cách từ từ. Chúa Giê-su rất cân
nhắc trong việc phát triển các môn đồ của Ngài. Cũng giống như Đức Chúa
Trời cho phép dân Y-sơ-ra-ên chiếm lấy Đất Hứa "từng chút một"[i]
để họ không bị dồn dập, Ngài thích vận hành theo từng bước phát triển
trong cuộc đời chúng ta.
Tại sao thay đổi và lớn lên lại cần nhiều thời gian đến như vậy? Có
nhiều lý do.
Chúng ta là những học sinh chậm chạp.
Chúng ta thường phải học lại một bài học bốn hay năm mươi lần mới thuộc
nó. Nan đề cứ quay trở lại, và chúng ta nghĩ, "Thôi chứ! Mình đã học bài
học đó rồi mà!"-nhưng Đức Chúa Trời biết rõ hơn. Lịch sử dân Y-sơ-ra-ên
chứng minh rằng chúng ta rất dễ quên những bài học mà Đức Chúa Trời đã
dạy, và chúng ta cũng rất dễ quay trở lại những lối cũ của mình. Chúng
ta cần học đi học lại.
Còn quá nhiều điều chúng ta chưa học được.
Nhiều người đến gặp các nhà tư vấn với một nan đề cá nhân hoặc quan hệ
mà phải mất nhiều năm mới phát sinh và nói rằng, "Tôi cần anh
giúp. Tôi chỉ có một tiếng." Họ ngây thơ mong đợi một giải pháp nhanh
chóng cho một khó khăn lâu dài, sâu sắc. Vì hầu hết những nan đề của
chúng ta-và tất cả các thói quen xấu nữa-không tự hình thành chỉ sau một
đêm, nên thật phi thực tế khi mong rằng chúng sẽ biến mất ngay lập tức.
Không có một viên thuốc, một lời cầu nguyện hay một nguyên tắc nào có
thể lập tức đảo ngược tổn hại của nhiều năm trời. Nó đòi hỏi công việc
tháo gỡ và thay thế nặng nhọc. Kinh Thánh gọi đó là "bỏ con người cũ"
và "mặc lấy người mới."[ii]
Dù bạn nhận được một bản chất hoàn toàn mới ngay giờ phút cải đạo, bạn
vẫn còn những thói quen, những kiểu cách, và phong thái cũ cần phải bỏ
đi cũng như thay mới.
Chúng ta sợ phải đối diện với sự thật về chính mình.
Tôi đã chứng minh rằng lẽ thật sẽ giải phóng chúng ta, nhưng nó thường
khiến chúng ta khổ sở trước. Nỗi lo sợ trước điều chúng ta có thể khám
phá được nếu chúng ta chân thành đối diện với những thiếu sót trong nhân
cách của mình cứ giam hãm chúng ta trong ngục tù của sự phủ nhận. Chỉ
khi nào Đức Chúa Trời được phép chiếu ánh sáng lẽ thật Ngài lên những
sai lầm, thất bại và ray rứt của chúng ta thì chúng ta mới bắt đầu đối
diện với chúng. Đó là lý do tại sao bạn không thể tăng trưởng nếu thiếu
một thái độ khiêm nhường, chịu học.
Sự tăng trưởng thường đau đớn và đáng sợ.
Sẽ không có sự tăng trưởng nếu không có thay đổi; không có thay đổi nếu
không có lo sợ hay mất mát; và không có mất mát nào lại không gây đau
đớn. Mọi thay đổi đều kèm theo một mất mát nào đó: Bạn phải từ bỏ những
đường lối cũ để kinh nghiệm được sự tươi mới. Chúng ta sợ mất mát, ngay
cả khi đường lối cũ của mình dẫn đến chỗ tự diệt, vì, giống như đôi giày
cũ mòn lẵng, ít nhất đường cũ cũng thoải mái và quen thuộc.
Con người thường xây dựng cá tính của mình xung quanh những thiếu sót
của họ. Chúng ta nói rằng, "Tôi là..." và "Tôi là như vậy đó." Điều
chúng ta lo lắng cách vô thức ở dây là nếu tôi từ bỏ thói quen, nỗi đau
hay sự ray rứt của mình, tôi sẽ trở thành ai? Nỗi sợ hãi này hoàn toàn
có thể kìm hãm tốc độ tăng trưởng của bạn.
Thói quen cần có thời gian để hình thành.
Hãy nhớ rằng nhân cách của bạn là toàn bộ các thói quen bạn có. Bạn
không thể nói mình tử tế nếu bạn không thường xuyên tử tế-bạn tỏ
ra bệnh hoạn ngay cả khi bạn không nghĩ tới nó. Bạn không thể nói mình
chánh trực trừ khi đó chính là thói quen của bạn. Người chồng
chung thủy với vợ phần lớn thời gian thì không phải là chung
thủy! Các thói quen định hình nhân cách.
Chỉ có một cách để phát triển các thói quen của nhân cách Đấng Christ:
Bạn phải tập rèn chúng-và điều đó cần có thời gian! Không hề có
những thói quen tức thì. Phao-lô khuyên Ti-mô-thê, "Hãy săn
sóc chuyên lo những việc đó, hầu cho thiên hạ thấy sự tấn tới của con"
(I Ti-mô-thê 4:15).
Nếu bạn tập luyện một việc gì đó thường xuyên, thì bạn sẽ thành thạo nó.
Sự lập lại là mẹ của nhân cách và kỹ năng. Những thói quen xây dựng nhân
cách này thường được gọi là "những kỷ luật thuộc linh," và có
hàng tá sách hay có thể dạy bạn làm việc này. Hãy xem trong phụ lục 2
một bảng liệt kê những sách hay về sự tăng trưởng tâm linh.
Đừng Vội Vàng
Khi bạn tăng trưởng tâm linh, có nhiều cách để đồng công với Đức Chúa
Trời.
Hãy tin rằng Đức Chúa Trời đang vận hành trong cuộc đời bạn dù bạn không
cảm thấy điều đó.
Sự tăng trưởng tâm linh đôi khi là một công việc buồn tẻ, từng bước
ngắn. Hãy chờ đợi sự cải thiện chậm chạp. Kinh Thánh chép, "Phàm sự
gì có thì tiết; mọi việc dưới trời có kỳ định" (Truyền Đạo 3:1).
Cũng có những thì tiết trong đời sống thuộc linh của bạn nữa. Đôi lúc
bạn tăng trưởng bùng nổ (mùa xuân) và sau đó là thời kỳ ổn định cùng với
thử thách (mùa thu và mùa đông).
Còn về những nan đề, thói quen, và nỗi đau mà bạn muốn bỏ đi ngay lập
tức thì sao? Cầu xin một phép lạ là điều tốt, nhưng đừng thất vọng nếu
Chúa đáp lời bằng sự thay đổi từ từ. Theo thời gian, một dòng suối chậm
chạp, đều đều có thể làm xói mòn hòn đá cứng nhất và biến đá cuội thành
sỏi. Theo thời gian, một mầm non có thể biến thành một cây gỗ đỏ khổng
lồ, cao hơn 350 feet.
Hãy ghi lại những bài học mà bạn học được.
Đây không phải là nhật ký các biến cố, bèn là sự ghi nhận những gì bạn
đang học. Hãy viết ra những ý tưởng và những bài học trong cuộc sống mà
Đức Chúa Trời dạy bạn về chính Ngài, về bạn, về cuộc sống, các mối quan
hệ và về mọi điều khác. Khi đã ghi xuống rồi, bạn có thể ôn lại và ghi
nhớ chúng cũng như truyền lại cho thế hệ sau.[iii]
Lý do chúng ta phải học lại các bài học là vì chúng ta hay quên chúng.
Việc ôn lại hành trình tâm linh của bạn thường xuyên có thể cứu bạn khỏi
nhiều nỗi đau không cần thiết. Kinh Thánh chép, "Vậy nên, chúng ta
phải càng giữ vững lấy điều mình đã nghe e kẻo bị trôi lạc chăng" (Hê-bơ-rơ
2:1).
Hãy kiên nhẫn với Chúa và với chính bạn.
Một trong những rắc rối của cuộc đời chính là thời khóa biểu của Đức
Chúa Trời không khớp với của chúng ta. Chúng ta thường hay vội vã trong
khi đó Chúa thì không. Bạn có thể cảm thấy nản lòng trước tiến triển
chậm chạp của mình trong cuộc đời. Hãy nhớ rằng Đức Chúa Trời không hề
vội vã, nhưng Ngài luôn đúng giờ. Ngài sẽ dùng trọn phần còn lại của
cuộc đời bạn để chuẩn bị bạn cho cõi đời đời.
Kinh Thánh có rất nhiều ví dụ về cách Đức Chúa Trời dùng những tiến
trình lâu dài để phát triển nhân cách, đặc biệt là những nhà lãnh đạo.
Ngài phải mất tám mươi năm để chuẩn bị Môi-se, bao gồm cả bốn mươi năm
trong đồng vắng. Trong 14,600 ngày, Môi-se cứ chờ đợi và tự hỏi, "Đã đến
lúc chưa?" Nhưng Chúa thì cứ đáp, "Chưa đâu."
Trái ngược với tiêu đề của những cuốn sách khá nổi tiếng, không hề có
cái gọi là Những Bước Đơn Giản Để Trưởng Thành hay Chìa Khóa
Để Nên Thánh Ngay Tức Thì. Khi Đức Chúa Trời muốn có một cây sồi
khổng lồ, Ngài dùng hàng trăm năm, nhưng khi Ngài muốn làm một cây nấm,
Ngài làm trong một đêm. Những linh hồn vĩ đại tăng trưởng qua sự tranh
đấu và qua những cơn bão đau thương. Hãy nhẫn nại với cả tiến trình.
Gia-cơ khuyên, "Nhưng sự nhịn nhục phải làm trọn việc nó, hầu cho
chính mình anh em cũng trọn lành toàn vẹn, không thiếu thốn chút nào"
(Gia-cơ 1:4).
Đừng thối chí.
Khi Ha-ba-cúc chán nản vì ông không nghĩ rằng Đức Chúa Trời hành động đủ
nhanh, Chúa đã phán như vầy, "Vì sự hiện thấy còn phải ứng nghiệm
trong kỳ nhất định, sau cùng nó sẽ kíp đến, không phỉnh dối đâu; nếu nó
chậm trễ, ngươi hãy đợi; bởi nó chắc sẽ đến, không chậm trễ" (Ha-ba-cúc
2:3). Trì hoãn không phải là sự từ chối của Đức Chúa Trời.
Hãy ghi nhớ bạn đã đi được bao xa, chứ không chỉ nhớ rằng bạn phải đi
bao xa. Bạn chưa đi tới nơi mà bạn muốn tới đâu, nhưng bạn cũng không
còn ở chỗ mà bạn đã từng ở nữa. Nhiều năm trước đây, người ta đã đeo một
cái khuy khá phổ biến với dòng chữ PBPGINFWMY. Nó có nghĩa là, "Phải
Nhẫn Nại. Chúa Chưa Làm Xong Việc Cho Tôi." Đức Chúa Trời cũng chưa làm
xong việc cho bạn, nên hãy cứ bước tới. Ngay cả con ốc sên cũng bò được
lên tàu nhờ lòng kiên trì!
Suy Nghĩ Về Mục Đích Của Tôi
Vấn Đề Suy Nghĩ: Không có con đường
tắt nào dẫn đến sự trưởng thành.
Câu Gốc: "Đấng đã khởi làm việc lành
trong anh em, sẽ làm trọn hết cho đến ngày của Đức
Chúa Jêsus Christ." Phi-líp 1:6
Câu Hỏi Suy Gẫm: Tôi cần phải nhẫn nại
và kiên trì hơn trong lĩnh vực nào của sự tăng
trưởng tâm linh tôi?
|
|
|