|
Ngày 14
Khi Chúa Dường Như Ở Xa
|
Đức Giê-hô-va đã ẩn mình khỏi dân sự Ngài, nhưng tôi tin cậy Ngài và đặt
hy vọng nơi Ngài.
Ê-sai 8:17 (bản TEV-ND)
Đức Chúa Trời là thật, bất luận bạn cảm thấy như thế nào.
Thật dễ thờ phượng Đức Chúa Trời khi mọi sự đều tốt đẹp trong cuộc đời
bạn-khi Ngài chu cấp thức ăn, bạn bè, gia đình, sức khỏe và những hoàn
cảnh hạnh phúc. Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng dễ chịu. Vậy thì
khi đó bạn thờ phượng Đức Chúa Trời như thế nào? Bạn làm gì khi dường
như Đức Chúa Trời ở xa hàng triệu dặm?
Mức độ sâu sắc nhất của sự thờ phượng là ngợi khen Đức Chúa Trời bất
chấp nỗi đau, tạ ơn Ngài trong thử thách, tin cậy Ngài khi gặp cám dỗ,
đầu phục Ngài khi chịu thương khó, và yêu thương Ngài khi Ngài dường như
ở xa.
Tình bạn thường được thử thách bởi sự chia cắt và im lặng; bạn bị chia
cắt bởi khoảng cách địa lý hoặc bạn không thể nói chuyện được. Trong
tình bạn với Đức Chúa Trời, không phải lúc nào bạn cũng cảm thấy
gần gũi Ngài. Philip Yancey đã nói, "Bất cứ mối quan hệ nào cũng có
những lúc gần gũi và những lúc xa cách, và trong mối tương giao với Đức
Chúa Trời, bất luận có thân mật thế nào, thì con lắc cứ đung đưa từ bên
này sang bên kia."[i]
Đó là lúc sự thờ phượng gặp khó khăn.
Để phát triển tình bạn của bạn, Đức Chúa Trời sẽ thử thách nó bằng những
khoảng thời gian dường như xa cách-những lúc mà bạn cảm nhận như
thể Ngài đã bỏ bạn hoặc quên bạn rồi. Có vẻ như Chúa ở cách xa một triệu
dặm vậy. Thánh John của Thập Giá đã gọi những tháng ngày khô hạn, nghi
ngờ thuộc linh và xa cách Đức Chúa Trời là "đêm tối của linh hồn." Henri
Nouwen gọi đó là "chức vụ vắng bóng." A. W. Tozer gọi đó là "chức vụ của
bóng đêm." Những người khác thì gọi là "mùa đông của tấm lòng."
Ngoài Chúa Giê-su ra, thì Đa-vít có lẽ là người có một tình bạn mật
thiết nhất với Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời cũng đẹp lòng khi gọi ông là
"một người theo lòng Ngài."[ii]
Nhưng Đa-vít cũng thường phàn nàn về sự vắng mặt của Đức Chúa Trời: "Đức
Giê-hô-va ôi! vì cớ gì Ngài đứng xa, Lúc gian truân tại sao Ngài ẩn mình
đi?" (Thi Thiên 10:1). "Đức Chúa Trời tôi ôi! Đức Chúa Trời tôi
ôi! sao Ngài lìa bỏ tôi? Nhân sao Ngài đứng xa, không giúp đỡ tôi, và
chẳng nghe lời rên siếc tôi?" (Thi Thiên 22:1). "Đức Chúa Trời ôi!
Chúa là sức lực tôi; cớ sao Chúa đã từ bỏ tôi?" (Thi Thiên 43:2).[iii]
Dĩ nhiên, Đức Chúa Trời không thực sự lìa bỏ Đa-vít, và Ngài cũng không
lìa bỏ bạn. Ngài đã lứa rằng, "Ta sẽ chẳng lìa ngươi, chẳng
bỏ ngươi đâu."[iv]
Nhưng Đức Chúa Trời không có hứa rằng "ngươi sẽ luôn luôn cảm
nhận được sự hiện diện của ta." Trên thực tế, Đức Chúa Trời khẳng
định rằng đôi khi Ngài giấu mặt Ngài khỏi chúng ta.[v]
Có những lúc dường như Ngài mất tích khỏi cuộc đời bạn.
Floyd McClung mô tả như sau: "Bạn thức dậy vào một buổi sáng và mọi cảm
nhận thuộc linh đều biến mất. Bạn cầu nguyện nhưng không có điều gì xảy
ra. Bạn quở trách ma quỷ, nhưng việc làm đó cũng không thay đổi được gì.
Bạn vẫn thực hiện những bài tập thuộc linh... bạn nhờ những người khác
cầu thay cho mình... bạn xưng nhận mọi tội lỗi mình có thể tưởng tượng
ra được, và bạn đi loanh quanh xin lỗi hết mọi người bạn biết. Bạn kiêng
ăn... và cũng chẳng có gì mới. Bạn bắt đầu tự hỏi không biết bao lâu thì
đêm tối thuộc linh âm u này mới qua đi. Nhiều ngày? Hàng tuần? Hàng
tháng? Hay nó sẽ không bao giờ chấm dứt?... bạn cảm nhận dường như lời
cầu xin của mình dội xuống từ trần nhà. Trong sự chán nản cùng cực, bạn
thốt lên, ‘Chuyện gì xảy đến với tôi vậy?'"[vi]
Sự thật là bạn không có gì sai trật cả! Đây là một việc bình thường
trong sự thử thách và trưởng thành của tình bạn với Đức Chúa Trời.
Mọi Cơ-đốc nhân đều trải qua điều này ít nhất một lần, và thường thì
vài lần. Nó thật đau đớn và làm cho lúng túng, nhưng nó tuyệt đối quan
trọng đối với sự phát triển đức tin của bạn. Biết rõ việc này, nên Gióp
có hy vọng khi ông không thể cảm nhận sự hiện diện của Đức Chúa Trời
trong đời sống của mình. Ông nói, "Nầy, tôi đi tới trước, nhưng không
có Ngài tại đó; tôi đi lại sau, song tôi cũng chẳng nhìn thấy Ngài. Qua
phía tả, khi Ngài đang làm công việc đó, song tôi không phân biệt Ngài
được; Ngài ẩn tại phía hữu, nên tôi chẳng thấy Ngài. Nhưng Chúa biết con
đường tôi đi; khi Ngài đã thử rèn tôi, tôi sẽ ra như vàng" (Gióp
23:8-10).
Khi Chúa dường như ở xa, bạn có thể cảm nhận rằng Ngài đang nổi giận với
bạn, hoặc đang kỷ luật bạn vì một tội lỗi nào đó. Trên thực tế, tội lỗi
không hề chia cắt chúng ta khỏi mối tương giao mật thiết với Đức
Chúa Trời. Chúng ta làm buồn lòng Thánh Linh và chấm dứt mối thông công
với Ngài bởi sự bất tuân, xung đột với những người khác, bận rộn, thân
thiết với thế gian và các tội lỗi khác.[vii]
Nhưng thường thì cảm giác bị bỏ rơi hay xa rời Đức Chúa Trời không có
liên quan đến tội lỗi. Đó là sự thử thách đức tin-là điều mà tất cả
chúng ta phải đối diện: Bạn sẽ vẫn tiếp tục yêu thương, tin cậy, vâng
lời, và thờ phượng Đức Chúa Trời, ngay cả khi bạn không còn cảm nhận
được sự hiện diện của Ngài, hoặc thấy được bằng chứng rõ ràng về công
việc của Ngài trong cuộc đời bạn hay không?
Sai lầm phổ biến nhất mà các Cơ-đốc nhân ngày nay vấp phải trong sự thờ
phượng đó là tìm kiếm một trải nghiệm thay vì tìm kiếm Đức Chúa
Trời. Họ tìm kiếm một cảm giác, và nếu nó xảy đến, họ kết luận rằng họ
đã thờ phượng. Sai! Trên thực tế, Đức Chúa Trời thường cất bỏ những cảm
xúc của chúng ta để chúng ta không bị lệ thuộc vào chúng. Tìm kiếm một
cảm xúc, thậm chí là cảm xúc gần gũi với Đấng Christ, thì không phải thờ
phượng.
Khi bạn còn là con đỏ thuộc linh, Đức Chúa Trời ban cho bạn nhiều cảm
xúc để xác nhận và thường đáp lại những lời cầu xin ấu trĩ, tự cho mình
là trung tâm nhất-để qua đó bạn biết rằng Ngài hiện hữu. Nhưng khi bạn
lớn lên trong đức tin, Ngài sẽ cai dứt bạn khỏi những sự lệ thuộc này.
Sự toàn tại của Đức Chúa Trời và sự biểu lộ vinh hiển của Ngài là hai
việc khác nhau. Một cái là sự thật; còn cái kia thường là cảm xúc. Đức
Chúa Trời luôn luôn hiện hữu, ngay cả khi bạn không nhận thức về Ngài,
và sự hiện diện của Ngài sâu sắc đến độ khó có thể đo lường chỉ bằng
tình cảm.
Phải, Ngài muốn bạn cảm nhận được sự hiện diện của Ngài, nhưng Ngài quan
tâm nhiều hơn đến việc bạn tin cậy thay vì cảm nhận Ngài.
Đức tin, chứ không phải những cảm xúc, làm đẹp lòng Đức Chúa Trời.
Những hoàn cảnh thách thức đức tin của bạn nhiều nhất là lúc cuộc đời đổ
vỡ mà không thể tìm thấy Chúa ở đâu cả. Việc này đã xảy ra cho Gióp.
Trong chỉ một ngày, ông đã mất tất cả-gia đình, công việc, sự
giàu có, và mọi thứ ông sở hữu. Điều làm ngã lòng nhất là trong suốt ba
mươi bảy chương, Đức Chúa Trời không nói một lời!
Làm sao bạn có thể ngợi khen Đức Chúa Trời khi bạn không hiểu điều gì
đang xảy ra cho cuộc đời mình và Đức Chúa Trời thì im lặng? Làm sao bạn
có thể giữ được sợi dây liên lạc trong lúc khủng hoảng mà không nói một
tiếng nào? Làm sao bạn có thể hướng mắt nhìn lên Chúa Giê-su đang khi
chúng đong đầy nước mắt? Bạn hãy làm điều mà Gióp đã làm: "Gióp bèn
chổi dậy, xé áo mình, và cạo đầu, đoạn xấp mình xuống đất mà thờ lạy, và
nói rằng: ‘Tôi trần truồng lọt khỏi lòng mẹ, và tôi cũng sẽ trần truồng
mà về; Đức Giê-hô-va đã ban cho, Đức Giê-hô-va lại cất đi; đáng ngợi
khen danh Đức Giê-hô-va!'" (Gióp 1:20-21).
Hãy nói với Chúa đúng điều bạn cảm nhận.
Hãy tuôn đổ lòng mình ra trước mặt Đức Chúa Trời. Hãy nói hết mọi cảm
xúc của bạn. Gióp đã làm việc này khi ông nói: "Bởi cớ ấy, tôi chẳng
cầm miệng tôi; trong cơn hoạn nạn của lòng tôi, tôi sẽ nói ra; trong cay
đắng của linh hồn tôi, tôi sẽ phàn nàn" (Gióp 7:11). Ông kêu gào khi
Đức Chúa Trời dường như ở xa: "Chớ chi tôi được như lúc còn tráng
kiệt, Khi tình thiệt hữu của Đức Chúa Trời còn đoái đến trại tôi" (Gióp
29:4). Đức Chúa Trời có thể giải quyết sự nghi ngờ, nóng giận, sợ hãi,
buồn rầu, bối rối, và những thắc mắc của bạn.
Bạn có biết rằng thừa nhận sự tuyệt vọng của mình trước mặt Đức Chúa
Trời là một bản tuyên xưng đức tin không? Vừa tin cậy Đức Chúa Trời, vừa
cảm thấy chán nản cùng một lúc, Đa-vít đã viết: "Tôi tin, nên tôi nói.
tôi đã bị buồn thảm lắm" (Thi Thiên 116:10). Điều này có vẻ mâu
thuẫn: Tôi tin Đức Chúa Trời, nhưng tôi chán nản lắm! Sự thẳng thắn của
Đa-vít thực sự bày tỏ đức tin sâu sắc: Trước hết, ông tin cậy nơi Đức
Chúa Trời. Kế đến, ông tin rằng Đức Chúa Trời sẽ lắng nghe lời cầu
nguyện của mình. Thứ ba, ông tin rằng Đức Chúa Trời sẽ để cho ông nói
điều ông cảm nhận mà vẫn còn yêu thương Ngài.
Hãy tập trung vào việc Đức Chúa Trời là ai-bản chất không thay đổi của
Ngài.
Bất luận hoàn cảnh như thế nào, và bạn cảm thấy ra sao, hãy bám lấy bản
chất không thay đổi của Đức Chúa Trời. Hãy nhắc chính mình bạn nhớ rằng
điều mà bạn biết là điều luôn luôn đúng về Đức Chúa Trời: Ngài là Đấng
tốt lành, Ngài yêu thương tôi, Ngài ở với tôi, Ngài biết tôi đang trải
qua điều gì, Ngài quan tâm, và Ngài có kế hoạch tốt lành cho cuộc đời
tôi. V. Raymond Edman đã nói, "Đừng bao giờ nghi ngờ điều Đức Chúa Trời
phán với bạn về ánh sáng đang lúc bạn đi trong bóng tối."
Khi cuộc đời của Gióp tan vỡ, và Đức Chúa Trời im lặng, ông vẫn thấy có
nhiều điều ông có thể ngợi khen Đức Chúa Trời:
Ngài là Đấng tốt lành và yêu thương (Gióp 10:12).
Ngài là Đấng toàn năng (Gióp 42:2; 37:5, 23).
Ngài quan tâm đến mọi chi tiết trong cuộc đời tôi (Gióp 23:10; 31:4).
Ngài đang kiểm soát (Gióp 34:13).
Ngài có một kế hoạch cho cuộc đời tôi (Gióp 23:14).
Ngài sẽ cứu tôi (Gióp 19:25).
Hãy tin cậy rằng Đức Chúa Trời sẽ giữ lời hứa.
Trong những lúc khô hạn thuộc linh, bạn cần phải nhẫn nại nương dựa nơi
những lời hứa của Đức Chúa Trời, chứ không phải những tình cảm của bạn,
và ý thức rằng Ngài đang đưa bạn vào một mức độ trưởng thành sâu sắc hơn.
Một tình bạn dựa vào cảm xúc thực sự rất nông cạn.
Cho nên, đừng bối rối vì cớ nan đề. Các hoàn cảnh không thể thay đổi
được bản chất của Đức Chúa Trời. Ân điển của Ngài vẫn đầy dư luôn; Ngài
vẫn ở đó vì bạn, ngay cả khi bạn không cảm nhận được điều đó.
Trong sự thiếu vắng những sự xác quyết, Gióp bám lấy Lời của Đức Chúa
Trời. Ông nói, "Tôi chẳng hề lìa bỏ các điều răn của môi Ngài, vẫn
vâng theo lời của miệng Ngài hơn là ý muốn lòng tôi" (Gióp 23:12).
Lòng tin cậy nơi Lời của Đức Chúa Trời khiến Gióp vẫn trung tín ngay cả
khi không còn điều gì có ý nghĩa nữa. Đức tin của ông thật mạnh mẽ trong
cơn đau đớn: "Dẫu Chúa giết ta, ta cũng còn nhờ cậy nơi Ngài" (Gióp
13:15).
Khi bạn cảm thấy bị Đức Chúa Trời bỏ rơi mà vẫn tiếp tục tin cậy nơi
Ngài, bất chấp cảm nhận của mình, bạn đang thờ phượng Ngài một cách sâu
sắc nhất.
Hãy nhớ lại điều Đức Chúa Trời đã làm cho bạn.
Nếu Chúa chưa hề làm bất cứ điều gì khác cho bạn, thì Ngài vẫn xứng đáng
nhận sự ngợi khen liên tục suốt cả quãng đời còn lại của bạn vì điều
Đấng Christ đã làm cho bạn trên thánh giá. Con Một của Đức Chúa Trời
đã chết cho bạn! Đây là lý do lớn nhất để thờ phượng.
Thật không may là chúng ta thường quên những chi tiết đau thương của của
lễ mà Đức Chúa Trời đã phó vì cớ chúng ta. Sự quen thuộc dẫn đến xem
thường. Ngay trước khi chịu đóng đinh, Con Đức Chúa Trời đã bị lột trần,
bị đánh đập đến độ hầu như không còn nhận dạng được, bị mắng nhiếc, nhạo
báng, bị đội cho một mão gai, và bị nhổ vào mặt. Dưới bàn tay của những
con người vô tâm, Ngài bị đối xử còn tệ hơn cả một con vật.
Sau đó, gần như bất tỉnh vì mất máu, Ngài bị buộc phải vác một thập giá
lên đồi, bị đóng đinh vào đó và để cho chết dần, một cái chết nhục hình,
chậm chạp. Khi dòng máu sự sống của Ngài đổ ra, những kẻ chất vấn đứng
đó nói lời xúc phạm, cười nhạo vì sự đau đớn của Ngài và thách thức lời
tuyên bố Ngài là Đức Chúa Trời.
Kế tiếp, Chúa Giê-su gánh lấy mọi tội lỗi của nhân loại trên Ngài, Đức
Chúa Trời ngoảnh mặt khỏi cảnh tượng đau lòng đó, và Chúa Giê-su thốt
lên trong sự tuyệt vọng, "Đức Chúa Trời tôi ôi, Đức Chúa Trời tôi ôi,
sao Ngài lìa bỏ tôi?" Chúa Giê-su có thể tự cứu lấy mình-nhưng như thế
thì Ngài không thể cứu bạn được.
Không lời nào có thể mô tả được bóng tối bao trùm thời khắc đó. Tại sao
Đức Chúa Trời lại cho phép sự đối đãi tàn bạo, độc ác, kinh khiếp đến
như vậy? Tại sao? Để bạn có thể thoát khỏi cõi đời đời trong hỏa
ngục, và để bạn có thể chia sẻ với Ngài trong sự vinh hiển đời
đời! Kinh Thánh chép, "Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng vốn chẳng biết
tội lỗi trở nên tội lỗi vì chúng ta, hầu cho chúng ta nhờ Đấng đó mà
được trở nên sự công bình của Đức Chúa Trời" (II Cô-rinh-tô 5:21).
Chúa Giê-su đã từ bỏ mọi sự để bạn có thể có được mọi sự. Ngài chết để
bạn có thể sống mãi mãi. Chỉ việc đó thôi cũng xứng đáng để bạn
tạ ơn và ngợi khen không thôi. Đừng bao giờ hỏi một lần nữa là bạn phải
tạ ơn vì điều gì!
Suy Nghĩ Về Mục Đích Của Tôi
Vấn Đề Suy Nghĩ:
Đức Chúa Trời là thật, bất luận tôi cảm thấy như thế
nào.
Câu Gốc: "Chính Đức Chúa Trời có phán
rằng: Ta sẽ chẳng lìa ngươi đâu, chẳng bỏ ngươi đâu."
Hê-bơ-rơ 13:5b
Câu Hỏi Suy Gẫm: Làm sao tôi có thể
tiếp tục tập chú vào Đức Chúa Trời ngay cả khi Ngài
dường như xa cách?
|
|
|