Ngày 12
Phát Triển Tình Bạn Với Đức Chúa Trời
Đức Giê-hô-va gớm ghiếc kẻ gian tà; Nhưng kết tình bậu bạn cùng
người ngay thẳng.
Châm Ngôn 3:32
Hãy đến gần Đức Chúa Trời, thì Ngài sẽ đến gần anh em.
Gia-cơ 4:8
Gần Chúa bao nhiêu, đó là sự lựa chọn của bạn.
Giống như mọi tình bạn khác, bạn cần phải tích cực phát triển tình
bạn giữa bạn với Đức Chúa Trời. Nó không tình cờ xảy ra đâu. Nó đòi
hỏi lòng khao khát, thời gian và sức lực. Nếu bạn muốn có một quan
hệ sâu đậm hơn, thân mật hơn với Đức Chúa Trời, bạn phải học biết
cách thành thật chia sẻ những cảm xúc của bạn với Ngài, tin cậy nơi
Ngài khi Ngài muốn bạn làm một điều gì đó, học biết quan tâm đến
điều mà Ngài quan tâm, và khao khát tình bạn của Ngài hơn mọi điều
khác.
Tôi phải thành thật với Đức Chúa Trời.
Viên gạch đầu tiên để xây dựng một tình bạn sâu sắc hơn với Đức Chúa
Trời chính là sự thành thật trọn vẹn về những lỗi lầm và cảm nhận
của bạn. Đức Chúa Trời không mong rằng bạn sẽ trở nên hoàn hảo,
nhưng Ngài có đòi hỏi sự thành thật hoàn toàn. Không có một người
bạn nào của Đức Chúa Trời trong Kinh Thánh là trọn vẹn. Nếu sự trọn
vẹn là một đòi hỏi phải có để làm bạn với Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ
không bao giờ được làm bạn Ngài. May mắn thay, bởi ân điển của Đức
Chúa Trời, Chúa Giê-su vẫn là "bạn bè với người thâu thuế cùng kẻ
xấu nết" (Ma-thi-ơ 11:19).
Trong Kinh Thánh, những người bạn của Đức Chúa Trời rất chân thật về
cảm nhận của họ; họ thường phàn nàn, bình luận, than thở và tranh
biện với Đấng Tạo Hóa của mình. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời không hề
phiền lòng bởi sự thẳng thắn này; trên thực tế, Ngài khích lệ điều
đó.
Đức Chúa Trời cho phép Áp-ra-ham chất vấn và yêu cầu Ngài về việc
phá hủy thành Sô-đôm. Áp-ra-ham yêu cầu Đức Chúa Trời đừng hủy diệt
thành này, thương lượng với Ngài từ năm mươi người công bình xuống
còn mười người.
Đức Chúa Trời cũng kiên nhẫn lắng nghe những lời tố cáo của Đa-vít
về sự bất công, phản bội, và bỏ rơi. Đức Chúa Trời đã không giết
Giê-rê-mi khi ông nói rằng Ngài đã lừa ông. Gióp được phép trút đổ
nỗi cay đắng của mình khi ông chịu thử thách, và cuối cùng, Đức Chúa
Trời đã bảo vệ Gióp vì ông chân thật, và Ngài quở trách những người
bạn của Gióp vì họ không thật lòng. Đức Chúa Trời phán với họ, "Các
ngươi đã không chân thật với ta hay về ta-không giống như bạn Gióp
của ta... Bạn ta là Gióp bây giờ sẽ cầu nguyện cho các ngươi và ta
sẽ nhậm lời người" (Gióp 42:7 bản Msg-ND).
Trong một ví dụ về tình bạn thẳng thắn,[i]
Đức Chúa Trời đã chân thành bày tỏ sự phẫn nộ của Ngài vì cớ lòng
bất tuân của Y-sơ-ra-ên. Ngài phán với Môi-se rằng Ngài sẽ giữ lời
hứa ban cho người Y-sơ-ra-ên Đất Hứa, nhưng Ngài sẽ không đi
với họ thêm một bước nào nữa trong đồng vắng! Đức Chúa Trời đã buồn
chán, và Ngài nói với Môi-se chính xác điều mà Ngài cảm nhận.
Môi-se, như một "người bạn" của Đức Chúa Trời, đã đáp lời cách rất
thẳng thắn: "Kìa, Chúa đã bảo tôi dẫn dân này đi mà Ngài không
cho tôi biết Ngài sẽ sai ai đi với tôi... Nếu tôi thật đặc biệt đối
với Ngài như vậy, hãy cho tôi biết những kế hoạch của Ngài... Đừng
quên rằng đây là dân sự CỦA NGÀI, trách nhiệm của Ngài... Nếu Ngài
không hiện diện và dẫn dắt ở đây, thì hãy hủy bỏ cuộc hành trình này
đi! Làm sao mà tôi biết được rằng Ngài ở cùng tôi trong mọi sự này,
ở với tôi và với dân sự Ngài? Ngài đi với chúng tôi hay không?...
Chúa phán cùng Môi-se, ‘Thôi được. Theo như lời ngươi nói vậy; ta
cũng sẽ làm điều này để ngươi biết rõ rằng ngươi thật đặc biệt đối
với ta'" (Xuất 33:12-17 bản Msg-ND).
Đức Chúa Trời có thể chịu được sự thẳng thắn, chân thật đó nơi bạn
hay không? Chắc chắn là được! Tình bạn chân thật được xây dựng trên
sự cởi mở. Điều gì tỏ ra là táo bạo thì Đức Chúa Trời lại xem
là chân thật. Đức Chúa Trời lắng nghe những lời chân thật từ
những người bạn của Ngài; Ngài chán ngấy những lời sáo rỗng, rập
khuôn, có thể đoán trước được. Để làm bạn với Đức Chúa Trời, bạn
phải chân thật với Ngài, chia sẻ cảm xúc thật của bạn, chứ không
phải những gì bạn nghĩ là bạn phải cảm nhận hay nói.
Dường như là bạn cần phải xưng ra một sự tức giận hay oán hờn kín
giấu về Đức Chúa Trời liên quan đến một số lĩnh vực nào đó trong
cuộc đời mà bạn cảm thấy rằng mình bị lừa gạt hay thất vọng. Chừng
nào chúng ta đủ trưởng thành để hiểu rằng Đức Chúa Trời dùng mọi
sự xảy đến vì lợi ích cho cuộc đời chúng ta, thì chúng ta vẫn
còn cất giấu những oán giận Đức Chúa Trời về diện mạo, nền tảng,
những lời cầu nguyện chưa được nhậm, những nỗi đau trong quá khứ, và
những điều khác nữa của chúng ta, những điều mà nếu chúng ta là Đức
Chúa Trời thì chắc chúng ta sẽ thay đổi. Con người thường đổ lỗi cho
Đức Chúa Trời về những nỗi đau mà người khác gây ra cho họ. Điều này
tạo nên cái mà William Backus gọi là "vết rạn nứt bí mật giữa bạn và
Đức Chúa Trời."
Sự cay đắng là rào cản lớn nhất ngăn trở tình bạn với Đức Chúa Trời:
Tại sao tôi lại muốn làm bạn của Đức Chúa Trời khi Ngài cho phép
chuyện này xảy ra? Dĩ nhiên, phương thuốc điều trị là phải nhận
thức rằng Đức Chúa Trời luôn luôn hành động vì lợi ích của
bạn, thậm chí có khi nó gây đau đớn và bạn không hiểu được. Nhưng
thoát khỏi nỗi oán hờn và bày tỏ cảm nhận của bạn là bước đầu tiên
để chữa lành. Giống như nhiều người khác trong Kinh Thánh, hãy nói
với Đức Chúa Trời đúng điều mà bạn cảm nhận.[ii]
Để dạy cho chúng ta về lòng chân thật tuyệt đối, Đức Chúa Trời ban
cho chúng ta sách Thi Thiên-một cẩm nang thờ phượng, có rất nhiều
lời nói cường điệu, đam mê, nghi ngờ, sợ hãi, oán giận, và những cảm
xúc sâu sắc cùng với sự tạ hơn, ngợi khen, và những lời tuyên xưng
đức tin. Mọi tình cảm của con người đều được ghi nhận trong Thi
Thiên. Khi bạn đọc những lời bày tỏ tình cảm của Đa-vít và những
người khác, hãy ý thức rằng đây là cách Đức Chúa Trời muốn bạn
thờ phượng Ngài-không che giấu bất cứ điều gì về cảm nhận của bạn.
Bạn có thể cầu nguyện như Đa-vít: "Ở trước mặt Ngài tôi tuôn đổ
sự than thở tôi, bày tỏ sự gian nan tôi. Khi tâm hồn nao sờn trong
mình tôi, thì Chúa đã biết nẻo đàng tôi" (Thi Thiên 142:2-3a).
Thật khích lệ khi biết rằng tất cả những người bạn thân thiết nhất
của Đức Chúa Trời-Môi-se, Đa-vít, Áp-ra-ham, Gióp, và những người
khác-có vô số nghi ngờ. Nhưng thay vì che đậy sự nghi ngờ của mình
bằng những lời tôn kính sáo rỗng, họ thẳng thắn xưng chúng ra cách
công khai, cởi mở. Bày tỏ lòng nghi ngờ đôi khi lại là bước đầu tiên
để tiến lên trên con đường dẫn đến sự thân mật với Đức Chúa Trời.
Tôi phải vâng phục Đức Chúa Trời bởi đức tin.
Mỗi khi bạn tin cậy nơi sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời và làm điều
Ngài bảo bạn làm, thậm chí bạn không hiểu được gì sao, là bạn đang
phát triển tình bạn của mình với Đức Chúa Trời. Thường thì chúng ta
không nghĩ rằng sự vâng phục là một đặc tính của tình bạn; cái đó
chỉ dành cho những mối quan hệ với cha mẹ, ông chủ, hoặc một viên
chức cao cấp hơn chứ không phải dành cho một người bạn. Tuy nhiên,
Chúa Giê-su chứng thực rằng sự vâng phục là một điều kiện để gần gũi
với Đức Chúa Trời. Ngài phán, "Ví thử các ngươi làm theo điều ta
dạy, thì các ngươi là bạn hữu ta" (Giăng 15:14).
Trong chương trước, tôi có nói rằng từ mà Chúa Giê-su dùng khi Ngài
gọi chúng ta là "bạn hữu" có thể dùng để nói đến "những người bạn
của nhà vua" trong cung điện. Dù những người bạn thân này có nhiều
đặc quyền, họ vẫn phải tuân theo những mệnh lệnh của nhà vua. Chúng
ta là những người bạn của Đức Chúa Trời, nhưng chúng ta không ngang
hàng với Ngài. Ngài là người lãnh đạo yêu thương và chúng ta đi theo
Ngài.
Chúng ta vâng phục Đức Chúa Trời, không phải do đó là nhiệm vụ hay
do chúng ta sợ hoặc bị ép buộc, bèn là vì chúng ta yêu Ngài
và tin cậy rằng Ngài biết điều gì tốt nhất cho chúng ta. Chúng ta
muốn đi theo Đấng Christ vì lòng biết ơn về những gì Ngài đã làm
cho chúng ta, và chúng ta càng theo Ngài gần bao nhiêu thì tình bạn
của chúng ta càng trở nên đằm thắm bấy nhiêu.
Những người không tin thường nghĩ các Cơ-đốc nhân vâng phục vì đó là
nghĩa vụ, vì mặc cảm tội lỗi hoặc vì sợ bị trừng phạt, nhưng không
phải như vậy. Bởi chúng ta đã được tha thứ và được tự do, nên chúng
ta vâng phục vì tình yêu thương-và sự vâng phục của chúng ta đem lại
niềm vui lớn! Chúa Giê-su phán, "Như Cha đã yêu thương ta thể nào,
ta cũng yêu thương các ngươi thể ấy; hãy cứ ở trong sự yêu thương
của ta. Nếu các ngươi vâng giữ các điều răn của ta, thì sẽ ở trong
sự yêu thương ta, cũng như chính ta đã vâng giữ các điều răn của Cha
ta, và cứ ở trong sự yêu thương Ngài. Ta nói cùng các ngươi những
điều đó, hầu cho sự vui mừng của ta ở trong các ngươi, và sự vui
mừng các ngươi được trọn vẹn" (Giăng 15:9-11)
Hãy lưu ý rằng Chúa Giê-su mong muốn chúng ta chỉ làm điều mà Ngài
đã làm với Đức Chúa Cha. Mối tương giao của Ngài với Đức Chúa Cha là
khuôn mẫu cho tình bạn của chúng ta với Ngài. Chúa Giê-su đã làm mọi
điều Đức Chúa Cha bảo Ngài làm-vì tình yêu thương.
Tình bạn chân thật không thụ động; nó hoạt động. Khi Chúa Giê-su bảo
chúng ta yêu thương những người khác, giúp đỡ người có cần, chia sẻ
những gì chúng ta có, giữ gìn đời sống thanh sạch, tha thứ, và đưa
dắt người khác về với Ngài, thì chính tình yêu thương thúc đẩy chúng
ta vâng phục ngay.
Chúng ta thường gặp thách thức để làm "những việc lớn" cho
Đức Chúa Trời. Thực ra Chúa vui lòng nhiều hơn khi chúng ta làm
những việc nhỏ cho Ngài bởi lòng vâng phục yêu thương. Người khác có
thể không để ý đến chúng, nhưng Đức Chúa Trời thì có và Ngài xem đó
là những hành động thờ phượng.
Những cơ hội lớn có thể chỉ đến một lần trong đời, nhưng những cơ
hội nhỏ xung quanh chúng ta thì xảy đến hằng ngày. Thông qua những
hành động đơn giản như nói sự thật, tử tế và khích lệ những người
khác, chúng ta có thể khiến Chúa mỉm cười. Đức Chúa Trời xem trọng
những hành động vâng phục đơn giản của chúng ta hơn là những lời cầu
nguyện, ngợi khen hoặc các của dâng. Kinh Thánh nói với chúng ta,
"Đức Giê-hô-va há đẹp lòng của lễ thiêu và của lễ thù ân bằng sự
vâng theo lời phán của Ngài ư? Vả, sự vâng lời tốt hơn của tế lễ"
(I Sa-mu-ên 15:22).
Chúa Giê-su bắt đầu chức vụ công khai lúc ba mươi tuổi, sau khi chịu
báp-tem nơi Giăng. Lúc đó, Đức Chúa Trời từ trên trời phán rằng:
"Này là Con yêu dấu của ta, đẹp lòng ta mọi đàng" (Ma-thi-ơ
3:17). Đức Chúa Giê-su đã làm gì trong suốt ba mươi năm mà Đức Chúa
Trời đẹp lòng đến như vậy? Kinh Thánh không nói gì về những năm
tháng đó, ngoại trừ một câu ngắn trong Lu-ca 2:51: "Ngài theo về
thành Na-xa-rét và chịu lụy cha mẹ." Ba mươi năm làm đẹp lòng
Đức Chúa Trời chỉ tóm tắt trong hai chữ: "chịu lụy"!
Tôi phải coi trọng điều Đức Chúa Trời coi trọng.
Đây là điều mà những người bạn làm-họ quan tâm đến những gì quan
trọng đối với bạn mình. Bạn càng trở nên người bạn thân thiết của
Đức Chúa Trời bao nhiêu, thì bạn càng quan tâm đến những điều Ngài
quan tâm, đau buồn về những điều Ngài đau buồn, và vui mừng về những
điều đem lại sự vui mừng cho Ngài bấy nhiêu.
Phao-lô là tấm gương tốt nhất cho điều này. Nhật ký công tác của Đức
Chúa Trời cũng chính là nhật ký công tác của ông, và cảm xúc của
Ngài cũng là cảm xúc của ông: "Điều mà Ngài khiến tôi quan tâm
nhiều nhất chính là anh em-đây cũng chính là tấm lòng của Đức Chúa
Trời thiêu đốt trong tôi!" (II Cô-rinh-tô 11:2 bản Msg-ND).
Đa-vít cũng cảm thấy như vậy: "Sự sốt sắng cho nhà Ngài bừng cháy
trong tôi, nên những ai sỉ nhục Ngài cũng đang sỉ nhục tôi" (Thi
Thiên 69:9 bản NLT-ND).
Đức Chúa Trời quan tâm đến điều gì nhiều nhất? Sự giải cứu dân sự
của Ngài. Ngài muốn tìm được tất cả những đứa con lạc mất của Ngài!
Đó là toàn bộ lý do khiến Chúa Giê-su giáng trần. Điều ấn tượng nhất
trong lòng Đức Chúa Trời chính là sự chết của Con Ngài. Điều ấn
tượng thứ hai là khi các con cái Ngài chia sẻ về tin đó cho những
người khác. Để làm một người bạn của Đức Chúa Trời, bạn phải quan
tâm đến mọi người xung quanh bạn, là những người mà Đức Chúa Trời
cũng quan tâm. Những người bạn của Đức Chúa Trời nói với những người
bạn của họ về Đức Chúa Trời.
Tôi phải khao khát tình bạn với Đức Chúa Trời nhiều hơn mọi điều
khác.
Thi Thiên có rất nhiều gương hạnh này. Đa-vít đã hết lòng khao khát
tìm biết Đức Chúa Trời trên tất cả mọi sự khác; ông dùng những từ
như khao khát, đói khát, trông mong. Ông van nài Đức Chúa
Trời. Ông nói, "Tôi đã xin Đức Giê-hô-va một điều, và sẽ tìm kiếm
điều ấy! Ấy là tôi muốn trọn đời được ở trong nhà Đức Giê-hô-va, để
nhìn xem sự tốt đẹp của Đức Giê-hô-va, và cầu hỏi trong đền của Ngài"
(Thi Thiên 27:4). Trong một Thi Thiên khác, ông nói, "Tình yêu
của Ngài quý hơn cả sự sống của tôi" (Thi Thiên 63:3 bản CEV-ND).
Niềm khao khát được Đức Chúa Trời ban phước của Gia-cốp mạnh đến nỗi
ông đã vật lộn trong bùn đất cả đêm với Chúa, nói rằng, "Tôi
chẳng cho người đi đâu, nếu người không ban phước cho tôi" (Sáng-thế
ký 32:26). Điều đáng ngạc nhiên trong câu chuyện đó là Đức Chúa Trời,
Đấng toàn năng, đã để cho Gia-cốp thắng! Đức Chúa Trời không hề bị
xúc phạm khi chúng ta "vật lộn" với Ngài, vì vật lộn đòi hỏi sự tiếp
xúc cá nhân và đưa chúng ta đến gần với Ngài! Nó cũng đòi hỏi một
hành động đầy nhiệt huyết, và Đức Chúa Trời yêu thích việc chúng ta
hết lòng với Ngài.
Phao-lô là một người khác hết lòng tìm kiếm tình bạn với Đức Chúa
Trời. Đó chính là ưu tiên một, là tâm điểm, là mục đích cuối cùng
của cuộc đời ông. Đây là lý do Đức Chúa Trời dùng Phao-lô một cách
thật tuyệt vời. Một bản Kinh Thánh diễn ý đã thể hiện toàn bộ nhiệt
huyết của Phao-lô như sau: "Mục đích chính của tôi là tìm biết
Ngài-để tôi ngày càng trở nên quen thuộc, gần gũi với Ngài, hiểu
được, nhận thức được những điều kỳ diệu của Ngài cách rõ ràng và
mạnh mẽ hơn" (Phi-líp 3:10 bản Amp-ND).
Sự thật là: Gần Chúa bao nhiêu, đó là sự lựa chọn của bạn.
Tình bạn thân mật với Đức Chúa Trời là một lựa chọn chứ không phải
một sự tình cờ. Bạn cần phải hết lòng tìm kiếm nó. Bạn có thực sự
muốn nó hơn mọi điều khác không? Nó đáng giá như thế nào đối với bạn?
Nó có đáng để bạn từ bỏ mọi sự khác không? Nó có đáng để bạn nỗ lực
phát triển những thói quen và kỹ năng cần thiết không?
Có thể bạn đã hết lòng với Chúa trong quá khứ, nhưng bây giờ thì
không còn khao khát đó nữa. Đó là nan đề của các Cơ-đốc nhân tại
Lao-đi-xê-họ đã đánh mất tình yêu ban đầu của mình. Họ làm mọi việc
đều đúng cả, nhưng chỉ vì nhiệm vụ chứ không phải vì tình yêu. Nếu
bạn vừa mới đặt chân trên con đường tâm linh, thì đừng ngạc nhiên
khi Chúa cho phép cuộc đời bạn gặp đau đớn.
Nỗi đau là nhiêu liệu cho lòng nhiệt thành-nó thúc đẩy chúng ta thay
đổi, là động lực mà bình thường chúng ta không có. C. S. Lewis đã
nói, "Nỗi đau là cái loa của Đức Chúa Trời." Đó là cách Chúa dùng để
đánh thức chúng ta dậy trong cơn mê thuộc linh. Những nan đề của bạn
không phải là sự trừng phạt; đó là những tiếng gọi thức tỉnh đến từ
một Đức Chúa Trời yêu thương. Đức Chúa Trời không nôn nóng vì bạn;
Ngài nôn nóng về bạn, và Ngài sẽ làm bất cứ điều gì có thể để
kéo bạn trở lại mối thông công với Ngài. Nhưng có một cách dễ hơn để
khơi lại lòng nhiệt thành của bạn về Đức Chúa Trời: Hãy xin Chúa ban
nó cho bạn, và cứ tiếp tục cầu xin cho tới khi bạn có được. Hãy cầu
nguyện như vầy suốt cả ngày: "Lạy Chúa Giê-su, con muốn biết Ngài
cách tường tận hơn mọi điều khác." Đức Chúa Trời phán với những kẻ
phu tù tại Ba-by-lôn, "Các ngươi sẽ tìm ta, và gặp được, khi các
ngươi tìm kiếm ta hết lòng" (Giê-rê-mi 29:13).
Mối Tương Giao Quan Trọng Nhất Của Bạn
Không có một điều gì-tuyệt đối không-quan trọng hơn việc phát triển
một tình bạn với Đức Chúa Trời. Đó là một mối tương giao tồn tại đời
đời. Phao-lô nói với Ti-mô-thê, "Một số người đã đánh mất điều
quan trọng nhất của cuộc đời họ-họ không biết Đức Chúa Trời" (I
Ti-mô-thê 6:21 bản LB-ND). Bạn có bao giờ để mất điều quan trọng
nhất trong cuộc đời mình không? Bạn có thể bắt đầu lại ngay bây giờ.
Hãy nhớ rằng, đó là lựa chọn của bạn. Gần Chúa bao nhiêu, đó là lựa
chọn của bạn.
|
Suy Nghĩ Về Mục Đích Của Tôi
Vấn Đề Suy Nghĩ: Tôi gần Chúa bao
nhiêu là tùy vào sự lựa chọn của mình.
Câu Gốc: "Hãy đến gần Đức Chúa Trời,
thì Ngài sẽ đến gần anh em." Gia-cơ 4:8a
Câu Hỏi Suy Gẫm: Hôm nay tôi có quyết
định gì để đến gần hơn với Đức Chúa Trời?
|
|