|
Ngày 10
Trọng Tâm Của Sự Thờ Phượng
|
Hãy phó chính mình anh em cho Đức Chúa Trời... và dâng chi thể mình cho
Đức Chúa Trời như là đồ dùng về sự công bình.
Rô-ma 6:13
Trọng tâm của sự thờ phượng là phó mình.
Phó mình là một từ không được nhiều người thích dùng lắm, hầu
như trái ngược với từ thuận phục. Nó ngụ ý một sự mất mát, và
không một ai muốn mình là kẻ thất bại. Phó mình gợi lên
một hình ảnh không mấy dễ chịu về sự thất bại trong trận chiến, thua
cuộc trong một trò chơi hoặc đầu hàng trước một đối thủ mạnh hơn. Từ này
hầu như luôn được dùng trong những ngữ cảnh tiêu cực. Những tên tội phạm
bị bắt phải đầu hàng những người có quyền.
Trong nền văn hóa cạnh tranh ngày nay, chúng ta được dạy là không được
bỏ cuộc và chịu thua-cho nên chúng ta không nghe nói nhiều về sự đầu
hàng. Nếu chiến thắng là tất cả thì đầu hàng là điều không thể hình
dung được. Chúng ta thích nói về chiến chắng, thành công, vượt qua
và chinh phục hơn là đầu hàng, thuận phục, vâng lời, và phó mình. Nhưng
phó chính mình cho Đức Chúa Trời lại là trọng tâm của sự thờ phượng. Đó
chính là đáp ứng tự nhiên trước tình yêu thương và lòng nhơn từ kỳ diệu
của Đức Chúa Trời. Chúng ta dâng chính mình cho Ngài, không phải vì sợ
hãi hay vì nhiệm vụ, bèn là trong tình yêu thương, vì "Ngài đã yêu
chúng ta trước" (I Giăng 4:9-10, 19).
Sau khi dùng mười một chương đầu của sách Rô-ma để giải thích về ân điển
kỳ diệu của Đức Chúa Trời cho chúng ta, Phao-lô khuyên giục chúng ta phó
dâng cả cuộc đời mình cho Ngài trong sự thờ phượng: "Vậy, hỡi anh em,
tôi lấy sự thương xót của Đức Chúa Trời khuyên anh em dâng thân thể mình
làm của lễ sống và thánh, đẹp lòng Đức Chúa Trời, ấy là sự thờ phượng
phải lẽ của anh em" (Rô-ma 12:1).
Sự thờ phượng thật-đem lại vui thỏa cho Đức Chúa Trời-diễn ra khi bạn
dâng mình cách hoàn toàn cho Đức Chúa Trời. Hãy lưu ý từ quan trọng
trong câu này: dâng.
Dâng chính bạn cho Đức Chúa Trời chính là toàn bộ bản chất của sự thờ
phượng.
Hành động phó dâng cá nhân này được gọi bằng nhiều tên khác nhau: sự
dâng hiến, tôn Giê-su làm Chúa, vác thập tự giá, làm chết bản ngã, đầu
phục Thánh Linh. Điều quan trọng là bạn làm việc đó chứ không phải bạn
gọi nó là gì. Đức Chúa Trời muốn toàn bộ cuộc đời bạn. Chín mươi lăm
phần trăm cũng không đủ.
Có ba rào cản ngăn trở bạn phó dâng hoàn toàn cho Đức Chúa Trời: sự sợ
hãi, lòng kiêu ngạo và sự mơ hồ. Chúng ta không nhận thức được Đức Chúa
Trời yêu chúng ta nhiều ra sao, chúng ta muốn điều khiển cuộc đời mình,
và chúng ta hiểu lầm ý nghĩa của sự phó dâng.
Tôi có thể tin cậy Đức Chúa Trời không?
Lòng tin là điều cần yếu để phó dâng. Bạn không thể trao phó chính mình
cho Đức Chúa Trời trừ khi bạn tin Ngài, nhưng bạn không thể tin Ngài
chừng nào bạn biết Ngài nhiều hơn. Sự lo sợ khiến chúng ta không phó
mình, nhưng tình yêu thương xua tan mọi sợ hãi. Bạn càng nhận
thức được việc Đức Chúa Trời yêu thương bạn nhiều bao nhiêu, thì bạn
càng dễ trao phó chính mình bấy nhiêu.
Làm sao tôi biết được Đức Chúa Trời yêu thương tôi? Ngài ban cho chúng
ta nhiều bằng chứng: Chúa phán Ngài yêu thương chúng ta (Thi Thiên
145:9); bạn không bao giờ vuột khỏi tầm nhìn của Ngài (Thi Thiên 139:3);
Ngài quan tâm đến từng chi tiết trong cuộc đời bạn (Ma-thi-ơ 10:30);
Ngài ban cho bạn khả năng tận hưởng mọi khoái lạc (I Ti-mô-thê 6:17);
Ngài có những hoạch định tốt lành cho cuộc đời bạn (Giê-rê-mi 29:11);
Ngài tha thứ cho bạn (Thi Thiên 86:5); và Ngài kiên nhẫn với bạn (Thi
Thiên 145:8). Rõ ràng Đức Chúa Trời yêu thương bạn nhiều hơn điều bạn có
thể tưởng tượng.
Biểu hiện lớn nhất của tình yêu này chính là sự hy sinh Con Một của Đức
Chúa Trời vì bạn. "Nhưng Đức Chúa Trời tỏ lòng yêu thương Ngài đối
với chúng ta, khi chúng ta còn là người có tội, thì Đấng Christ vì chúng
ta chịu chết" (Rô-ma 5:8). Nếu bạn muốn biết bạn quan trọng như thế
nào đối với Đức Chúa Trời, hãy nhìn vào Đấng Christ với hai cánh tay
dang ngang trên thánh giá, và nói rằng, "Ta yêu con nhiều như thế này
đây! Ta thà chết thay vì sống mà không có con."
Đức Chúa Trời không phải là một người cai nô lệ khắt khe hay là người
hay bắt nạt, dùng áp lực để buộc chúng ta phải thuận phục. Ngài cũng
không cố gắng phá đổ ý chí của chúng ta, nhưng nài nỉ chúng ta đến với
Ngài để chúng ta có thể tự do dâng thác chính mình cho Ngài. Đức Chúa
Trời là người yêu và cũng là người giải thoát, và sự phó mình cho Ngài
sẽ mang đến tự do, chứ không phải ách nô lệ. Khi chúng ta hoàn toàn phó
dâng chính mình cho Đức Chúa Giê-su, chúng ta khám phá ra rằng Ngài
không phải là một bạo chúa, bèn là một Cứu Chúa; không phải một ông chủ,
bèn là một người anh; không phải một người độc tài, bèn là một người
bạn.
Thừa nhận những giới hạn của chúng ta.
Rào cản thứ hai ngăn trở chúng ta hoàn toàn phó dâng chính là sự kiêu
ngạo. Chúng ta không muốn thừa nhận rằng mình chỉ là những tạo vật và
không chịu trách nhiệm về mọi sự. Đó là sự cám dỗ lâu đời nhất:
"(Ngươi) sẽ như Đức Chúa Trời" (Sáng-thế ký 3:5). Khao khát đó-muốn
được hoàn toàn làm chủ-là nguyên nhân của rất nhiều căng thẳng trong
cuộc đời chúng ta. Cuộc sống là sự đấu tranh, nhưng điều mà đa số người
không nhận thấy chính là sự đấu tranh của chúng ta, giống như của
Gia-cốp, thực sự là một cuộc đấu tranh với Đức Chúa Trời! Chúng ta muốn
trở thành Đức Chúa Trời, và hoàn toàn không có cách nào để chúng ta
chiến thắng trong trận chiến đó cả.
A. W. Tozer đã nói, "Lý do khiến nhiều người vẫn còn lo lắng, tìm kiếm
vẫn chẳng lớn lên được bao nhiêu là vì họ chưa giải quyết được chính họ.
Chúng ta vẫn cố gắng ra lệnh, và ngăn trở công việc của Đức Chúa Trời
bên trong chúng ta."
Chúng ta không phải là Đức Chúa Trời và sẽ không bao giờ trở
thành Đức Chúa Trời cả. Chúng ta là con người. Chính khi chúng ta cố
gắng trở thành Đức Chúa Trời là lúc chúng ta kết thúc giống như Sa-tan,
kẻ cũng có cùng một ham muốn đó.
Chúng ta chấp nhận thân phận con người của mình về phương diện lý trí
chứ không phải tình cảm. Khi đối diện với những giới hạn của mình, chúng
ta phản ứng bằng sự cáu gắt, nóng giận và oán hờn. Chúng ta muốn trở nên
cao hơn (hay thấp hơn), thông minh hơn, mạnh mẽ hơn, nhiều tài năng hơn,
xinh đẹp hơn, và giàu có hơn. Chúng ta muốn có mọi sự và làm mọi sự, và
chúng ta buồn khi chuyện đó không xảy ra. Rồi khi chúng ta thấy rằng Đức
Chúa Trời ban cho người khác những điều mà chúng ta không có, chúng ta
phản ứng bằng sự đố kỵ, ghen tương và tự thán.
Phó dâng có nghĩa là gì.
Phó dâng cho Đức Chúa Trời không phải là sự trao dâng thụ động, theo
kiểu tiền định hoặc là lời bào chữa cho sự biếng nhác. Nó không phải là
chấp nhận nguyên trạng. Có thể nó có ý nghĩa hoàn toàn ngược lại: hy
sinh cuộc đời bạn hoặc chịu khổ để thay đổi những gì cần phải thay đổi.
Đức Chúa Trời thường kêu gọi những người phó dâng chính mình đi đánh
trận nhân danh Ngài. Sự phó dâng đó không dành cho những kẻ hèn nhát hay
những con người khinh thường. Cũng vậy, nó không có nghĩa là từ bỏ sự
suy nghĩ hữu lý. Đức Chúa Trời không hề lãng phí tâm trí mà Ngài ban cho
bạn! Đức Chúa Trời không muốn những người máy phục vụ ngày.
Sự phó mình không phải là kềm chế nhân cách của bạn. Đức Chúa Trời muốn
dùng nhân cách độc nhất của bạn đó. Thay vì kềm chế nhân cách, sự phó
mình lại nâng cao nó. C. S. Lewis nhận xét, "Chúng ta càng để cho Đức
Chúa Trời cai trị chúng ta bao nhiêu, thì chúng ta càng thực sự trở nên
chính mình bấy nhiêu-vì Ngài đã tạo dựng chúng ta. Ngài tạo nên mọi con
người khác nhau... Chính lúc tôi trở lại với Đấng Christ, khi tôi dâng
phó chính mình để mặc lấy nhân cách của Ngài, đó là lúc tôi bắt đầu có
một nhân cách thật của riêng mình."
Sự phó mình được thể hiện rõ nhất trong sự vâng phục. Bạn nói "vâng,
thưa Chúa" đối với mọi điều Ngài đòi hỏi nơi bạn. Nói "không,
thưa Chúa" tức là mâu thuẫn. Bạn không thể gọi Chúa Giê-su là Chúa
nếu bạn không chịu vâng phục Ngài. Sau một đêm đánh cá vô ích, Phi-e-rơ
đã làm tấm gương đầu phục cho chúng ta khi Chúa Giê-su bảo ông đi ra và
thử một lần nữa: "Thưa thầy, chúng tôi đã làm suốt đêm không bắt được
chi hết; dầu vậy, tôi cũng theo lời thầy mà thả lưới" (Lu-ca 5:5).
Những người phó mình vâng phục lời Đức Chúa Trời, cho dù lời đó có vẻ
như vô nghĩa.
Một khía cạnh khác của đời sống trọn vẹn phó dâng chính là sự trông cậy.
Áp-ra-ham làm theo sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời mà không biết việc đó
dẫn ông đến đâu. An-ne đã chờ đợi thời điểm tốt nhất của Đức Chúa
Trời mà không biết là khi nào. Ma-ri mong đợi một phép lạ mà
không biết nó sẽ ra sao. Giô-sép tin cậy nơi mục đích của Đức
Chúa Trời mà không biết tại sao những hoàn cảnh xung quanh ông
lại xảy đến như vậy. Những người này đã trọn vẹn phó mình cho Đức Chúa
Trời.
Bạn biết mình có phó dâng cho Đức Chúa Trời hay không khi bạn nương dựa
nơi Ngài để làm mọi việc thay vì cố gắng sử dụng những người khác, dồn
ép lịch làm việc, và điều khiển tình huống. Bạn đứng sang một bên và để
Đức Chúa Trời hành động. Bạn không cần phải lúc nào cũng "phụ trách."
Kinh Thánh chép, "Hãy phó dâng chính mình ngươi cho Chúa và nhẫn nại
chờ đợi Ngài" (Thi Thiên 37:7a bản GW-ND). Thay vì cố gắng nhiều
hơn, bạn trông cậy nhiều hơn. Bạn cũng biết được là mình đã phó dâng khi
bạn không phản ứng trước lời chỉ trích và vội vã tự bảo vệ mình. Những
tấm lòng đã phó dâng tỏ ra hiệu quả nhất trong các mối quan hệ. Bạn
không đẩy người khác ra, bạn không đòi hỏi quyền của mình, và cũng không
tự phục vụ khi bạn phó mình.
Lĩnh vực khó khăn nhất để phó dâng đối với nhiều người chính là tiền bạc
của họ. Nhiều người nghĩ rằng, "Tôi muốn sống cho Đức Chúa Trời nhưng
tôi cũng muốn kiếm đủ tiền để sống thoải mái và một ngày nào đó sẽ về
hưu." Về hưu không phải là mục đích của một đời sống đã phó dâng. Bởi vì
nó cạnh tranh với Đức Chúa Trời để lôi kéo sự chú ý của cuộc đời chúng
ta, nên Chúa Giê-su đã phán, "Các ngươi không có thể làm tôi Đức Chúa
Trời lại làm tôi Ma-môn nữa" (Ma-thi-ơ 6:24) và "vì chưng của cải
ngươi ở đâu, thì lòng ngươi cũng ở đó" (Ma-thi-ơ 6:21).
Tấm gương phó dâng cao cả nhất chính là Chúa Giê-su. Đêm trước khi Ngài
chịu đóng đinh, Chúa Giê-su đã phó chính mình cho kế hoạch của Đức Chúa
Trời. Ngài cầu nguyện, "A-ba lạy Cha, mọi việc Cha làm được cả; xin
Cha cất chén nầy khỏi con; nhưng không theo điều con muốn, mà theo điều
Cha muốn" (Mác 14:36).
Chúa Giê-su không cầu nguyện như vầy, "Lạy Cha, nếu Cha có thể
cất nỗi đau này đi, xin Cha hãy làm như vậy." Ngài đã khẳng định rằng
Đức Chúa Trời có thể làm bất cứ điều gì! Thay vào đó, Ngài cầu nguyện,
"Cha ơi, nếu điều tốt nhất mà Cha muốn là cất chén này đi, thì
xin Cha hãy làm như vậy. Nhưng nếu nó làm thành mục đích của
Cha, thì đó cũng là điều con muốn."
Người phó mình cách chân thật nói rằng, "Cha ơi, nếu nan đề này, nỗi đau
này, căn bệnh này hay hoàn cảnh này là cần thiết để làm thành mục đích
của Ngài và đem lại sự vinh hiển trong đời sống con hay đời sống người
khác, xin Cha đừng cất nó đi." Mức độ trưởng thành này không dễ
gì đạt được. Trong trường hợp của Chúa Giê-su, Ngài đau đớn thật nhiều
về kế hoạch của Đức Chúa Trời đến nỗi mồ hôi Ngài đổ ra như máu. Phó
mình là một việc khó khăn. Trong trường hợp của chúng ta, đó là một cuộc
chiến mãnh liệt chống lại bản chất tự cho mình là trung tâm của chúng
ta.
Phước hạnh của sự phó mình.
Kinh Thánh nói rất rõ ràng về ích lợi bạn nhận được khi trọn dâng đời
sống mình cho Đức Chúa Trời. Thứ nhất, bạn sẽ được sự bình an: "Hãy
thôi tranh cãi với Đức Chúa Trời! Nếu ông đồng ý với Ngài, ông sẽ có sự
bình an và mọi sự sẽ tốt đẹp cho ông" (Gióp 22:21 bản NLT-ND). Thứ
hai, bạn được sự tự do: "Hãy dâng phó chính mình anh em cho đường lối
của Đức Chúa Trời thì sự tự do sẽ đến... những mạng lệnh Ngài khiến anh
sống trong sự tự do của Ngài!" (Rô-ma 6:17 bản Msg-ND). Thứ ba, bạn
kinh nghiệm quyền năng của Đức Chúa Trời trong đời sống bạn. Những cám
dỗ liên tục và những nan đề rối rắm có thể được giải quyết nhanh gọn khi
chúng ta dâng lên cho Đấng Christ.
Lúc Giô-suê sắp bước vào cuộc chiến lớn nhất trong cuộc đời ông,[i]
ông đã gặp Đức Chúa Trời, xấp mình xuống thờ phượng Ngài và thuận phục
những kế hoạch của Ngài. Sự thuận phục đó đã dẫn ông đến chiến thắng
tuyệt vời tại thành Giê-ri-cô. Đây là một nghịch lý: Chiến thắng đến bởi
sự thuận phục. Thuận phục không làm bạn yếu đi; nó làm cho bạn mạnh thêm.
Khi đã thuận phục Đức Chúa Trời rồi, bạn không còn phải sợ hãi hay phải
đầu phục bất cứ điều gì khác. William Booth, người sáng lập hội Cứu Thế
Quân, đã nói, "Sự to lớn của quyền lực con người chính là thước đo sự
thuận phục của người đó."
Những người thuận phục là người Đức Chúa Trời sử dụng. Đức Chúa Trời lựa
chọn Ma-ri để làm mẹ của Chúa Giê-su, không phải vì bà có tài năng, giàu
có hay xinh đẹp, bèn là vì bà hoàn toàn thuận phục Ngài. Khi thiên sứ
đến giải thích về kế hoạch phi thường của Đức Chúa Trời, bà bình tĩnh
đáp lời, "Tôi đây là tôi tớ Chúa; xin sự ấy xảy ra cho tôi như lời
người truyền!" (Lu-ca 1:38). Không có gì mạnh mẽ hơn một đời sống
thuận phục trong bàn tay Đức Chúa Trời. "Vậy hãy phục Đức Chúa Trời"
(Gia-cơ 4:7a).
Cách sống tốt nhất.
Mọi người cuối cùng sẽ phó mình cho một điều gì đó hoặc một ai đó. Nếu
không phải là Đức Chúa Trời, thì bạn sẽ phó mình cho những quan điểm
hoặc mong muốn của người khác, cho tiền bạc, cho hận thù, cho sợ hãi
hoặc cho chính sự kiêu ngạo, dục vọng hoặc bản ngã của bạn. Bạn được tạo
dựng để thờ phượng Đức Chúa Trời-và nếu bạn không thờ phượng Ngài, bạn
sẽ tạo ra những thứ khác (thần tượng) để trao phó đời sống mình vào đó.
Bạn được tự do lựa chọn phó mình cho điều gì, nhưng bạn không thể thoát
khỏi những hậu quả của lựa chọn đó. E. Stanley Jones đã nói, "Nếu bạn
không thuận phục Đấng Christ, bạn thuận phục hỗn mang."
Thuận phục không phải là cách sống tốt nhất; nó là cách sống
duy nhất. Không một cách nào khác. Tất cả những lối sống khác đều
dẫn đến chán nản, thất vọng và tự hủy diệt. Kinh Thánh gọi sự thuận phục
của bạn là "sự thờ phượng phải lẽ" (Rô-ma 12:1). Một bản dịch
khác gọi đó là "cách có ý nghĩa nhất để phục vụ Đức Chúa Trời" (Rô-ma
12:1 bản CEV-ND). Phó dâng đời sống bạn không phải là một việc bốc đồng,
dại dột, tình cảm bèn là một hành động có lý trí, khôn ngoan, là điều có
ý nghĩa nhất, có trách nhiệm nhất mà bạn có thể làm cho cuộc đời mình.
Đây là điều Phao-lô nói, "Cho nên chúng ta... làm hết sức để được đẹp
lòng Chúa" (II Cô-rinh-tô 5:9). Những giờ phút khôn ngoan nhất của
cuộc đời bạn chính là lúc bạn nói vâng với Chúa.
Có khi phải mất nhiều năm ròng, nhưng cuối cùng bạn sẽ khám phá ra rằng
điều lớn nhất ngăn trở phước hạnh của Đức Chúa Trời trong cuộc đời bạn
không phải là những người khác, bèn là chính bạn-ý chí tự chủ, sự kiêu
ngạo cứng lòng và tham vọng cá nhân của bạn. Bạn không thể làm thành
những mục đích của Đức Chúa Trời cho cuộc đời mình nếu bạn cứ tập chú
vào những kế hoạch của riêng mình.
Nếu Đức Chúa Trời muốn làm công việc sâu sắc nhất của Ngài trong lòng
bạn, thì đó sẽ là việc này. Vậy nên, hãy dâng hết thảy cho Đức Chúa Trời:
những tiếc nuối trong quá khứ, những nan đề hiện tại, những tham vọng
tương lai, những nỗi sợ hãi, những ước mơ, những yếu đuối, những thói
quen, những đau khổ và những bứt rứt của bạn. Hãy mời Đấng Christ ngồi
vào ghế tài xế của cuộc đời bạn và rút tay bạn ra khỏi tay lái. Đừng lo
sợ; không có điều gì ở dưới sự kiểm soát của Ngài lại vượt ra ngoài tầm
kiểm soát. Khi được Đấng Christ làm Chủ, bạn có thể đối đầu với bất cứ
việc gì. Bạn sẽ có thể nói như Phao-lô, "Tôi làm được mọi sự nhờ Đấng
ban thêm sức cho tôi" (Phi-líp 4:13).
Giây phút Phao-lô thuận phục Chúa chính là lúc ông đang trên đường sang
Đa-mách, và bị hạ gục bởi ánh sáng chói lòa. Đối với những người
khác,Đức Chúa Trời thu hút sự chú ý của chúng ta bằng những phương pháp
ít mạnh mẽ hơn. Dù thế nào, sự thuận phục không phải là một việc làm một
lần đủ cả. Phao-lô nói, "Tôi chết hằng ngày" (I Cô-rinh-tô
15:31). Có một giây phút thuận phục và có cả việc tập rèn
thuận phục nữa, tức là một thời điểm nhất định và cả cuộc đời. Vấn đề
hay gặp với một sinh tế còn sống là nó có thể bò khỏi bàn thờ,
cho nên có thể lắm bạn cần phải thuận phục năm mươi lần một ngày. Bạn
cần phải biến nó thành thói quen hằng ngày. Chúa Giê-su phán, "Nếu ai
muốn theo ta, phải tự bỏ mình đi, mỗi ngày vác thập tự giá mình mà theo
ta" (Lu-ca 9:23).
Tôi muốn cảnh báo bạn việc này: Khi bạn quyết định sống một đời trọn vẹn
thuận phục, quyết định đó sẽ gặp thử thách. Đôi khi nó có nghĩa là bạn
phải thực hiện những nhiệm vụ phiền phức, nhỏ nhặt, đắt giá hay dường
như bất khả thi. Nó thường có nghĩa là bạn phải làm trái lại điều mà bạn
thích.
Một trong những nhà lãnh đạo Cơ-đốc vĩ đại của thế kỷ hai mươi là Bill
Bright, người sáng lập hội Campus Crusade for Christ. Thông qua nhân sự
ở khắp nơi trên thế giới, quyển truyền đạo đơn Bốn Định Luật Thuộc Linh
và phim Jesus (đã có hơn một tỉ người xem), hơn 150 triệu người
đã tin nhận Đấng Christ và sẽ sống đời đời ở thiên đàng.
Tôi có lần hỏi Bill, "Tại sao Đức Chúa Trời sử dụng và ban phước cho
cuộc đời của ông nhiều như vậy?" Ông nói, "Khi còn trẻ, tôi có một giao
ước với Đức Chúa Trời. Tôi đã viết nó ra giấy và ký tên ở dưới. Tôi viết
như vầy, ‘Từ nay trở đi, con sẽ là nô lệ của Đức Chúa Giê-su Christ.'"
Bạn có bao giờ ký một giao ước như thế với Đức Chúa Trời chưa? Hay là
bạn vẫn còn đang tranh cãi với Chúa về việc Ngài có quyền làm bất cứ
điều gì trên đời sống bạn theo ý Ngài muốn? Bây giờ là lúc bạn cần phải
phó mình cho ân điển, tình yêu thương và sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời.
Suy Nghĩ Về Mục Đích Của Tôi
Vấn Đề Suy Nghĩ: Trọng tâm của sự thờ
phượng là phó mình.
Câu Gốc: "Hãy... dâng chi thể mình cho
Đức Chúa Trời như là đồ dùng về sự công bình." Rô-ma
6:13b
Câu Hỏi Suy Gẫm: Lĩnh vực nào trong
cuộc đời tôi còn chưa giao thác cho Chúa? Tôi lo sợ
điều gì?
|
|
|